The first 200 lines.
Các bạn đang xem Trại Giam Kiểu Mỹ phần 3 tập 3 - Chúc các bạn xem phim vui vẻ -
Hey.
Hey. Hey. Dậy đi.
Luschek, Cái quỷ gì?
Tôi cần cô đến khu điện.
Trời, đâu phải ca của tôi.
Việc khẩn cấp.
Xin lỗi nhé.
Chúng tôi đang có việc ở đây .
Cô có thể trở lại với cành hoa khoái cảm sau một giây
và ngừng kích thích từ hậu môn đi.
Gặp tôi ở ngoài.
Được rồi. Được rồi.
Cho tôi một phút được chứ?
Việc đó là sao?
Người ta đang cầu cho có mưa và có nệm.
Ngu ngốc.
Được rồi, nghe nè, Tôi tìm được một tên,
Chà, cơ hội mà.
Tất cả các tay bán hàng của tôi quá đạo đức nên không thể bán Hêrôin được,
nhưng tên này thì hoàn hảo
Cô biết đấy, tên mê xe mô tô này quê ở Coxsackie.
Hoàn toàn khốn kiếp. Hắn cưới em gái tôi.
Có một chút cản trở trong kế hoạch của chúng ta.
- Cái gì? - Không làm gì nữa.
- Sao không? - Nó không có ở nơi chúng tôi dấu.
Chắc hẳn có đứa chôm.
Trời...chết tiệt thật.
- Nói nhỏ thôi. - Tôi biết mà.
Tôi biết không thể tin cô. Tôi sẽ ghi cô 1 thẻ phạt.
Vì không đưa hêrôin cho anh?
Hành động dẫn tới hệ quả.
- Và tôi đã kéo theo em gái. - Thôi mà!
Nó nghĩ tôi không đáng tin.
Việc này sẽ làm tôi có được lòng tin của nó.
Khoan...
Cô nói "chúng tôi" là sao?
Gì?
Cô nói: "Nơi chúng tôi dấu."
Tôi và Boo.
Tôi sắp cho cô thêm thẻ phạt nữa vì tội ngu.
Không, không, trời ạ. Nó không lấy.
Tôi không nghĩ vậy. Ý tôi là tôi không biết.
Nơi này lắm đạo chích, nên ai cũng có khả năng lấy.
Cảm ơn vì làm tôi mừng hụt.
Đó là lý do đàn bà các cô bị đi tù.
Vì các cô không biết cách phạm tội.
Nhìn con đường chết tiệt này xem, toàn tiệm kem và áo quần cho bọn đồng tính
Cậu sẽ nhớ tất cả các tiệm kem và quần áo
khi các nhà đầu tư nước ngoài
biến nó thành ngân hàng và căn hộ sang trọng.
- Chào! - Nó chuồn rồi
Gì? Thằng khốn?
Tớ nhắn tin cho Isaac, nó nói chúng ta có thể lấy hàng,
nhưng nó đi 10 phút rồi và hướng thẳng đến đường số 79 và Third.
- Chúng ta bị chơi rồi - Đệch, không đâu.
Bây giờ đừng phản ứng tiêu cực, được chứ?
Tớ sẽ không trải qua cuối tuần mà không có thuốc.
Đừng nổi giận, giữ tình thân, được chứ?
Không thể thất bại.
Hey!
Này, anh bạn!
Hey! Đi Uptown không? Này, anh bạn!
- Cái éo gì? - Đồ bựa nhân.
Ngày xưa, ít nhất người ta sẽ chửi "Biến mày"
Ngày xưa gì? Cậu mới tới đây hồi năm 2007.
Chôm nó luôn.
- Gì? - Quất luôn.
Chìa khóa ở chỗ đánh lửa này.
- Chôm nó luôn. - Cậu điên hả?
Chứ cậu muốn ăn trộm chỗ nhà nghèo à? Đi nào, lên xe.
Trời đất ơi.
Cái quỷ gì?
Cậu học lái xe ở đâu thế?
Có thể chưa học. Tớ lớn lên trong thành phố.
Đi đi chứ! Lái đi chứ?
- Nhanh! Chạy lên! - Đệch!
Khoan đã.
Đừng nên làm trên sàn.
Có thể vẫn còn rệp.
Vậy hai đứa cùng bị lây.
Miễn là ta bị giống nhau. Không phải em thích thế à?
Mình không được ở đây lúc này.
Tôi ở đây là nhờ em đấy.
Ý em là...ở trong thư viện,
và em không muốn nói về chuyện đó nữa.
Em phải nói... vì việc đó làm tôi giận,
và ít ra khi tôi giận...
Tôi có đủ năng lượng để "làm thịt" cái đứa đáng bị "làm thịt" như em.
Mmm.
Làm thế phê đấy.
Phê quá trời.
Em là đứa khốn nạn ích kỷ, gia trưởng, thích kiểm soát.
- Quay lại. - Gì hả?
Tại psao?
Vì tôi không thể chịu nổi cái mặt em.
Nhưng lại có thể thịt em?
Ừ, có lẽ thế, nếu em biết đường câm họng lại!
Mấy gái ơi, 3 năm nữa tôi cũng chưa được thả.
Thì sao? Thế không có nghĩa là không nên lên kế hoạch.
Cô cần chọn bộ váy, tìm một DJ thật đỉnh, đặt nhà hàng.
Tôi quen 1 DJ cực đỉnh.
Ảnh chủ yếu chơi dubstep,
nhưng tôi chắc ảnh tìm ra bài dùng cho đám cưới.
Nhưng tôi còn không biết tôi có muốn làm rình rang
hay chỉ tới tòa án...
- Chúa ơi, tởm. - Gì?
- Thôi mà, Daya. - Không.
Một người chỉ kết hôn 1 hay 2 lần trong đời,
hãy làm cho to hoặc rất to.
Và nó không chỉ là việc của riêng cô.
- Còn cả gia đình và bạn bè nữa. - Ưm...
- Tôi thích tiệc cưới lắm. - Tôi biết, tôi cũng vậy.
Cái gì làm cô nghĩ nó muốn cô ở đó?
Dios. Ý cô là gì? Dĩ nhiên nó muốn, chúng ta là người nhà, phải không?
- Ừ, dĩ nhiên. - "Dĩ nhiên " à?
Dĩ nhiên.
Khi cô được tha thì chuyện sẽ như vầy:
Các cô gọi cho nhau...
có thể là đi uống, lên nhiều kế hoạch nhưng rồi lại hủy,
cô tránh xa những người kia, cô đột nhiên trở nên rất bận rộn.
Nhưng sự thật là...
các cô tránh mặt nhau vì chỉ cần uống một ly
là các cô nhận ra mình chẳng có gì giống nhau...
và tất cả những gì các cô có được là lời nhắc nhở
về quãng thời gian trong cái lỗ ngục chết tiệt này.
Chúng ta không phải gia đình.
Chúng ta là miếng băng cá nhân,
và một khi lột nó ra, chúng ta là những vết sẹo đối với nhau.
Sao cũng được.
Cô ta phát khùng vì không thể gặp con.
Coi nào, cô còn 36 tháng nữa, phải không?
Ưm.
- Ừ! - Giống như nghỉ hè ấy mà.
- Đám cưới mùa hè! Bá cháy luôn! - Ừ!
Chỉ là, tôi không được thả trước mùa thu năm sau.
Đám cưới mùa thu cũng hay.
Hay mùa đông, mùa đông 2016.
- Hay 2017. Đếm lại coi 1, 2... - Ờ.
"Thay mặt giám đốc tại buổi họp và..."
"định hướng chọn nhân viên mới."
- Thưa ngài? - Ô, tôi...
Ừ, tôi chỉ, ừm...
- Tôi đến không đúng lúc ạ? - Không, tôi...
Tôi chỉ, um...
Tôi giúp gì được cho anh?
Tôi đã muốn nói chuyện với ông.
Tôi nghe đồn rằng trại sắp đóng cửa.
Anh nghe ở đâu? Ai nói?
Cậu trai ở trong thành phố ...
Có thật không?
Tôi không muốn làm mọi người hoang mang.
Vậy là đúng?
Không, tôi không nói thế.
Tôi chỉ nói không muốn làm mọi người hoang mang...
Nhưng chúng tôi hoang mang làm gì nếu trại không đóng cửa?
Có nhiều lý do giải thích việc một người có thể chọn cách hoang mang.
Những kẻ bất lương, các vụ xả xúng vô trường học hay sự biến mất của thơ văn,
người ta gọi đó là sự sụp đổ bầy đàn,
Và họ nói tất cả là do thuốc trừ sâu Monsanto này.
Thật ghê rợn.
Tôi chỉ muốn biết tôi nên làm gì...
Không có đâu.
Vậy tôi có thể nhận được thông báo.
Nếu mọi người bị mất việc thì anh sẽ được báo trước.
Được rồi, sếp.
Cảm ơn.
Cảm ơn vì ghé qua.
Cái nồi gì đây trời?
Cái gì?
Người ta muốn được riêng tư.
Nếu ta trồng bắp đủ cao, ta có thể phân lô cho thuê như nhà nghỉ.
Giờ ta phải làm gì đó mà có thể độc quyền.
Thì đang chúng ta đang làm đấy thôi, trồng vườn.
Tôi không tham gia nhóm để buôn hàng lậu hoặc đâm người ta.
Tôi gia nhập là để làm vườn, trồng cây.
Ê, đó có phải xe đẩy của bọn tao?
Nó là của trại, tui có thể xài được.
Mày có thể xài và mày có thể trả lại.
Bà nghe không?
Tôi chỉ muốn vui vầy với những thứ đơn giản.
Và bà có thể vậy mà...
khi mà ta cũng cho thuê ruộng bắp để kẻ khác làm tình.
Không gì giống với việc quỳ và chống tay xuống đất nhỉ?
Làm với đất ấy.
Ý tôi là thật thoải mái khi ở ngoài trời.
- Ông sao rồi, Sam? - Tốt.
Tốt hơn rồi.
- Nghe này, về việc hôm trước... - Không có gì.
- Sự việc trở nên hơi riêng tư. - Không sao.
Tôi chỉ không muốn nó trở nên khó xử.
Không có.
Chà, giờ thì có rồi đấy.
Lần tới khi có việc khó xử xảy ra,
cố gắng đừng để ý nhiều đến nó, nhá?
Ông thế nào?
Thực ra không tốt lắm.
Không tốt lắm.
Nhớ tôi nói về chuyện một cái xác vẫn hoàn một cái xác không.
Tôi chỉ muốn cái xác này ngủ chung giường với tôi, thế thôi.
No comments yet. Be the first to leave one.