The first 200 lines.
Thùng rượu này còn mới, tất nhiên còn nhiều hạn chế, nhưng nó vẫn rất đậm đà.
Tôi có thể nếm được vị anh đào, một chút gừng.
Quả mận và nho đen.
Và xíu vị sôcôla đắng. Thật thú vị.
Sau năm năm nữa, nó sẽ là một loại rượu đặc biệt.
Phải, Bruce là bậc thầy với những quả nho.
Anh ấy thuyết phục tôi dìm một cây bạc hà vào vườn nho suốt hai năm rồi đấy.
Nhưng... rất đáng đồng tiền.
Anh sắp biến Virginia nằm cạnh California rồi đó, Sean.
Chờ đến khi nếm thử vị rượu từ năm 97 nhé bác sĩ.
Đó là năm tốt nhất ở nhánh sông Bedford.
Phải không, Bruce?
Sự cân bằng hoàn hảo giữa ánh mặt trời và mưa, đá vôi và sỏi.
Đó là một năm như mơ.
Có chút cặn là bình thường, nhất là với loại rượu lâu năm như vậy.
Cạn nào.
Chúc mừng.
Cái quái gì thế này, Bruce?
Tôi không biết, thưa ngài.
Có gì trong ly tôi này.
Chúa ơi, là ngón tay người đấy.
Việc này đơn giản thôi.
Đặc vụ Booth sẽ nói bất cứ gì, cô sẽ phản ứng ngay với từ hay cụm từ hiện lên trong đầu.
Và ngược lại.
Thật vô lý. Tôi không thể phản ứng thích hợp mà không suy nghĩ kỹ càng được.
Ta không ngồi uống với nhau được sao?
Không. Đây là một công cụ đánh giá tâm lý rất tốt, đặc vụ Booth.
Khi cô trả lời ngay, ta có thể biết được gốc rễ vấn đề tình cảm của cô
và biết được thứ gì gắn kết hai người làm đồng đội của nhau.
Bánh rán.
- Xin lỗi? - Bánh rán. Được tráng lớp đường bóng.
Chúng ngay kia kìa.
Vì anh chưa ăn sáng. Anh đang đói bụng.
- Đói cồn cào ấy. - Ừ.
Đó không phải phản ứng thích hợp.
Sao lại không. Tôi đang giải thích vì sao anh ấy nói "bánh rán".
Mấu chốt bài tập này không phải giải thích, mà là phản ứng. Được chứ?
Trẻ con cũng có thể làm được.
Vì chúng là trẻ con mà.
Ta cứ thử làm đi?
Rồi, được thôi, làm thì làm. Cô sẵn sàng chưa?
- Đói bụng. - Làm tình.
- Ngựa. - Cao bồi.
- Con cái. - Trẻ con.
- Booth. - Hả, cô nghĩ gì vậy, tôi trẻ con á?
- Cha anh. - Mẹ.
- Ngày sinh. - Hạnh phúc.
- Tinh trùng. - Tinh trùng? Có phải hơi quái rồi không?
Không, tiếp tục đi.
- Được rồi. Trứng. - Tôi muốn có con.
- Ngựa. - Khoan đã. Ấy chà, chờ chút.
Ừ, ta có thể dừng ở đây.
Tôi thấy việc này thú vị ghê đấy chứ.
- Cô muốn có con? - Ừ. Đúng rồi.
Tôi vừa... nhận ra thôi. Tôi nên có con cái.
Thật ích kỷ nếu không làm vậy.
- Ích kỷ? - Phải.
Không phải cô cần một chàng trai để...
Cần tinh trùng thôi.
Anh có khả năng là một người hiến tặng rất tốt đó.
- Tôi á? - Nhưng tất nhiên, anh cần qua kiểm tra.
Sao chứ, có gì sai à?
Ừ. Này, cô không thể đi loanh quanh hỏi xin tinh trùng của người ta được.
Nghe. Không, tôi không nói với anh.
Được rồi. Ừ. Chúng tôi đến ngay.
- Ta có vụ án đó. - Được rồi.
Chờ đã, có lẽ ta nên thảo luận việc này.
Tôi không hề mâu thuẫn, nếu đó là điều anh lo lắng.
Tôi đưa ra lựa chọn hợp lý mà.
Chưa đầy 2 giây với một trò chơi ngu ngốc.
Đây là một kỹ thuật điều trị, nghiên cứu sâu sắc đó đặc vụ Booth.
Thật sao? Và lúc nào bệnh nhân cũng muốn xin tinh trùng sao?
Phải... à không, không cụ thể thế này.
Đó là lý do tôi nghĩ cần phải thảo luận thêm.
- Ta đi được chưa, có vụ án mà? - Phải rồi. Ta nên đi thôi.
Đây là lỗi của cậu.
Tôi biết việc này rất bất ngờ, nhưng...
Anh là người luôn nói về tư cách làm cha mẹ,
ám chỉ rằng cuộc sống tôi chưa trọn vẹn vì tôi chưa có con mà.
Tôi biết, nhưng việc này bất ngờ quá.
Có lẽ do anh không muốn giúp tôi.
- Tất nhiên tôi muốn rồi. - Anh sẽ làm chứ?
- Tôi sẽ suy nghĩ. - Sao? Tôi không hiểu.
Đó là yêu cầu đơn giản mà. Hẳn anh đã từng tự...
- ... xử. - Đủ rồi.
Ta sẽ nói việc này sau.
Tôi không nói anh phải chịu trách nhiệm.
Tôi chỉ muốn tinh trùng của anh thôi.
Vui đấy. "Tôi chỉ muốn tinh trùng của anh thôi."
Tôi chưa từng thấy ai đùa như thế.
- Tôi không hiểu. - Phải rồi. Được rồi.
Ngậm miệng lại và chỉ chỗ thi thể đi, được chứ?
Thùng rượu bên này.
Bác sĩ Granger nói đó là xương người, nhưng...
không thể nào như vậy được. Có thể là một con chuột hay con gì đó, phải không?
Anh là?
Sean Mortenson. Đây là nhà máy rượu của tôi.
Còn đây là Bruce Hanover, chuyên gia trồng nho của tôi.
Phần thi thể này là người.
Cái thùng đã được niêm phong từ năm 1997.
Chính tay tôi làm mà.
Hẳn niêm phong đã bị vỡ khi thi thể bị quăng vào đây.
Rượu tiếp xúc với không khí đã bị biến thành giấm.
Một tên Người lùn màu tím.
Xương chậu cho thấy đây là nam giới.
Người lùn màu tím bằng cao su.
Xương ngâm giấm sẽ bị mất canxi và trở thành chất dẻo trong vòng ba ngày.
Hay chứ nhỉ.
Cái thùng này chứa đầy mảnh vụn, các mô và cơ quan bị phân hủy.
Phải đem tất cả về phòng thí nghiệm.
Chúa ơi.
Biên dịch & Biên tập: Tracy Ton.
BONES S04E25 - The Critic in the Cabernet
Quá trình hóa lỏng cho thấy anh ta đã ở đó ít nhất tám tháng.
Xương bả vai, xương đòn.
Hạt chất béo.
Tất cả chỉ còn một bước nữa là hoàn toàn phân hủy thành bùn rồi.
Xương ức và xương hông.
Dịch não tương.
Ta có một chiếc vớ, thắt lưng.
Răng hàm, răng sữa và răng nanh.
Còn đây chỉ là bùn.
Tôi tìm thấy một vòng đệm, ba đồng xu, và có lẽ là một mẩu socola.
Bingo! Một mảnh gan, đủ kiểm tra độc tố đấy.
Tôi đoán là... nồng độ cồn sẽ rất cao.
Xương chày.
Tôi đã quyết định sẽ có con.
Xương lồi cầu.
Chờ đã. Là trẻ con đó hả?
Phải. Tôi biết trước kia mình không quan tâm việc này.
Nhưng cô cũng từng thế, và giờ cô có một gia đình rất trọn vẹn.
Ừm. Phải rồi.
Và... cô nói ra chuyện này vì...?
Tôi muốn cô chú ý.
Tôi sẽ cần nghỉ một thời gian để sinh con.
Tôi đoán là khoảng sáu tuần.
Phẩm màu làm ta khó thấy được dấu vết bất thường nào trên xương.
Đứa bé có cha chứ?
À, tôi muốn dùng tinh trùng của Booth.
Booth. Ai mà ngờ được chứ?
Nếu của Booth không có kết quả thì tôi hiến tinh trùng hàng tháng này.
Tôi có chỉ số IQ cao, di truyền vượt trội và rất tích cực di chuyển.
Khônng quá nặng cảm xúc. Tôi là kiểu người nắm bắt cơ hội.
Được rồi, xuống dùm đi cha nội.
Không phải ta đang điều tra vụ án sao?
Ôi Chúa ơi.
Ts Brennan muốn sinh con.
Tôi đề nghị hiến tinh trùng, nhưng cô ấy muốn dùng của đặc vụ Booth.
Cậu đang đùa hả?
Booth và tôi đã bàn lúc ở văn phòng Sweet. Anh ấy đang suy nghĩ.
Tôi vẫn không hiểu tại sao anh ấy bảo vệ tinh trùng của mình dữ vậy.
Có sáu lỗ hổng đều nhau dọc theo xương trán và đỉnh.
Đưa tôi vòng đệm anh tìm thấy.
- Vòng đệm. - Vòng đệm. À, phải rồi.
Đây này.
Cám ơn.
Tôi có thể hiến mấy chú nòng nọc của mình với giá phải chăng.
- Fisher, lo lụm đồ đi. - Tất nhiên rồi.
Anh ta đã trải qua phẫu thuật cấy ghép sọ.
Dựa vào khoảng cách, chúng dùng để định vị một nhúm tóc giả.
Thứ đó không phổ biến đâu.
Tôi sẽ lọc qua thảm.
Tìm báo cáo mất tích về nạn nhân, chắc chắn có đề cập đến phẫu thuật tóc.
Hoặc cậu có thể dựa vào răng hàm dưới và xác nhận với nha sĩ.
Bren...
Chúng ta đều nghe thấy mà, đúng không?
Sinh con. Phải.
Với Booth.
Brennan?
Có một vết nứt trên gò má.
Có lẽ do bị đấm vào mặt.
Anh ta bị ngâm giấm rồi cưng à. Chờ chút được mà.
Cậu không thể tuyên bố mình sẽ sinh con rồi bỏ đi được.
15,000 đứa trẻ được sinh ra mỗi giờ.
Việc đó có gì đặc biệt đâu, Angela.
Brennan... việc này thật điên rồ.
Tại sao? Mình hiểu biết rộng, tài chính vững vàng.
Theo thống kê, mình có thể hy vọng có một đứa con đặc biệt nữa.
Được chứ. Tất nhiên rồi.
Nhưng cậu biết việc này nên thế nào mà, đúng không?
Hai người sẽ cùng lên giường.
Đắm chìm vào niềm vui thể xác.
Booth nghĩ việc đó tạo ra gắn kết tình cảm giữa bọn mình.
Tất nhiên việc đó thật vô lý.
Mình biết cậu sẽ hiểu mà.
Nhưng tại sao lại là Booth?
Sao không dùng tinh trùng Fisher rao giảm giá kìa?
Không, hàm dưới Booth rộng và gò má nổi bật hơn Fisher,
cũng như tỷ lệ rõ ràng giữa vai và hông nữa.
Vậy rõ ràng Booth rất nóng bỏng.
Chắc cậu cũng hiểu rồi nhỉ.
Theo thống kê thì những người hấp dẫn thành công hơn.
Mình chỉ nghĩ đến đứa bé thôi, Angela.
Vậy quyết định đúng đắn vào cưng à.
Có mà.
Quan hệ tình cảm rất phù phiếm và không bền vững.
Nhìn cậu và Hodgins xem. Với Roxy nữa.
- Booth và Rebecca. Booth và Cam. - Brennan, mình...
Mình đánh giá cao sự quan tâm của cậu, nhưng mình đã suy nghĩ rất kỹ rồi.
Vết nứt này chưa hoàn toàn hồi phục.
No comments yet. Be the first to leave one.