The first 198 lines.
Thành phố lớn thế này,
thì chắc có nhiều người đang lẩn trốn lắm nhỉ.
Cả phụ nữ...
và trẻ con...
Nếu dùng động đất thì sẽ không biết chắc họ có chết không,
còn dùng hỏa hoạn thì lại gây kinh động quá, có thể sẽ tạo cơ hội cho họ bỏ chạy.
Sức mạnh của mình được đích thân ngài Bukubukuchagama ban cho vậy mà...
Được!
Làm thôi!
Mình sẽ phá hủy Vương đô này
và giết sạch người dân ở đây!
Hây hây hô!
Yên tĩnh quá.
Sao mọi chuyện lại thành ra thế này chứ...
Công chúa Renner...
Climb,
phải nhanh chân lên thôi.
Vâng.
Có vấn đề gì sao ạ?
Phải.
Ta vừa nhớ ra một chuyện bắt buộc phải làm.
Một màn trả đũa nho nhỏ dành cho Vương Quốc Pháp Thuật.
Phụ vương!
Renner, con...
Con vừa nghĩ ra một chuyện quan trọng ạ!
Đó là...
Đây là...
Các báu vật được truyền lại trong Hoàng tộc.
Phải.
Ta nghĩ mình nên giao phó lịch sử của Hoàng tộc cho kẻ chinh phạt sắp đến.
Là vị Vua cuối cùng,
ta không thể trưng ra bộ dạng đáng hổ thẹn được.
Climb này.
Có thần!
Ta ra lệnh cho ngươi,
dẫn Renner chạy đi.
Trong cung điện này
có một lối đi bí mật dẫn ra bên ngoài.
Nếu dùng nó thì cả hai vẫn có thể chạy thoát.
Chuyện đó là không cần thiết, Climb à.
Climb.
Phụ vương,
Climb là người của con.
Dù là lệnh của Phụ vương, cậu ấy cũng không nghe theo đâu.
Phải nhỉ.
Nhưng nếu cậu ta thật sự trung thành thì...
Climb này,
ngươi không nghĩ mình phải dẫn con bé chạy đi,
dù chỉ là để dòng máu Vaiself được tiếp nối sao.
Về phần thưởng thì,
ta giao con bé cho ngươi đấy.
Dù phần thưởng hết sức hấp dẫn, nhưng thần không dám ạ...
Thần xin phép từ chối...
Quan trọng hơn là Phụ vương à.
À, phải rồi nhỉ.
Con đến đây có việc gì?
Xin Phụ vương trao Vương miện này lại cho con.
Con sẽ mang nó giấu trong Vương đô.
Sao lại làm thế?
Chúng ta sẽ nói lại với Vua Pháp Thuật thế này.
"Biểu tượng cho địa vị của nhà Vua
đã được giấu đâu đó trong Vương đô.
Nếu ngươi dám phá hủy Vương đô,
thì sẽ không bao giờ có thể có được nó."
Ra là thế...
Chúng ta phải làm thế, để có thể cứu thêm dù chỉ vài người dân.
Climb,
ta nhờ cậu mang nó đi giấu trong Vương đô được không?
Đương nhiên ạ, thưa Công chúa Renner.
Thế nhưng,
thần nên giấu nó ở đâu đây ạ?
Hoàng huynh đã chuẩn bị sẵn một nơi trong khu nhà kho rồi.
Zanac ư?
Vâng ạ,
và người cho con ý tưởng này thật ra cũng là Hoàng huynh.
Thế à,
nó đã nghĩ xa đến thế...
Phụ vương,
người có thể chỉ cho bọn con lối đi bí mật ra khỏi cung điện không ạ?
Ờ.
Vậy thần xin xuất phát.
Climb,
sau khi giấu xong những thứ đó rồi...
Công chúa Renner...
Tuyệt đối...
phải trở về bình an nhé.
Tuân lệnh!
Nhất định là phải trở về bình an đấy.
Cậu không được chiến đấu,
phải bỏ chạy biết chưa?
Vâng.
Thần sẽ khẩn trương quay trở về ạ.
Vậy nhờ cậu đấy.
Hả?
Để ta xác nhận một điều.
Nhóc con,
ngươi là thuộc hạ của Vua Pháp Thuật có phải không?
Này nhé,
ta chỉ đến đây để thu hồi vật phẩm ma pháp thôi.
Nếu ngươi ngoan ngoãn chỉ cho ta chỗ cất giữ,
thì ta sẵn sàng tha mạng cho ngươi đấy?
Lớn lối lắm, nhóc con.
Đã vậy ta càng không để ngươi tiến xa hơn nữa.
Ta tuyệt đối không để bọn các ngươi
có được thứ vật phẩm nguy hiểm có thể sản sinh ra ác ma đâu.
Hay quá.
Vậy tức là nó vẫn còn ở đây à.
Thế câu trả lời của ngươi là gì?
Ta từ chối.
Dù trông thế này nhưng Vesture ta...
Ta phải thu hồi tất cả vật phẩm ma pháp ở đây,
nên không có nhiều thời gian đâu.
Đúng là phải tóm bọn Magic Caster kiêu ngạo bên trong trước nhỉ?
À, cứ giết sạch bọn chúng đi.
Chắc Demiurge sẽ vui lắm đây.
Mình phải nhanh lên...
Cái...!
M-May quá.
A-Anh gì ơi...
Ở đó nguy hiểm lắm đấy?
Em là...?
À tôi... để xem nào...
Trước mắt tôi dự định sẽ phá hủy khu vực này trước...
Thế nên...
Để không bị cuốn vào thì,
anh nhanh đi khỏi đây sẽ tốt hơn đó?
Tuyệt đối...
phải trở về bình an nhé.
Vương đô...
đang bị thiêu cháy?
Công chúa Renner!
Thần xin phép!
Phòng ngai vàng...
Công chúa Renner!
Vào đi.
Con người cuối cùng trong cung điện này.
Công chúa!
Climb...
Vua Pháp Thuật!
Ngươi đang ngẩng đầu quá cao trước mặt Ainz Bệ hạ đấy.
"Quỳ xuống."
Các ngươi...
Đã sử dụng điều khiển tâm trí để thao túng Công chúa Renner phải không!
Bệ hạ...
Các ngươi nhẫn tâm để người con gái ra tay giết cha mình à...!
À, ta vừa nhớ ra.
Hình như ngươi đã có mặt lúc ta đấu tay đôi với Gazef Stronoff phải không?
Giải chú thuật cho hắn đi.
Vâng!
"Ngươi được phép hành động tự do."
Tất cả... đều là lỗi của ngươi!
Ngươi nên cảm thấy biết ơn đi.
Đích thân một vị Vua như ta sẽ làm đối thủ của ngươi.
Để xem nào...
Nếu ta thắng thì ngươi phải giao lại thanh kiếm đó cho ta.
Nếu không có ngươi!
Thì Vương Quốc vẫn đang yên bình rồi!
Dân chúng không có ai phải chết...
Công chúa cũng không phải chịu cảnh đau buồn như vậy!
Climb!
Nếu đây là trong câu chuyện nào đó...
thì đây là lúc những cảm xúc mãnh liệt làm thức tỉnh sức mạnh tiềm ẩn trong ngươi,
và ngươi sẽ dùng cơ hội đó để đánh bại ta nhỉ.
Nhưng tiếc thay đây lại là hiện thực.
Chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra!
Ngươi sẽ chết tại đây.
Ngươi cũng không có giá trị gì để ta cứu sống.
Ngươi chẳng mang trong mình tài năng hay năng lực đặc biệt gì cả.
Thế nhưng không cần than thân trách phận.
Thế giới này vốn không công bằng mà.
Từ khoảnh khắc lọt lòng, mọi thứ đã bắt đầu rồi.
Kẻ có tài và kẻ bất tài.
Gia đình giàu có và gia đình nghèo khó.
Những kẻ may mắn sẽ được ban cho một cuộc sống hạnh phúc,
trong khi những kẻ không may phải gánh chịu một cuộc sống bất hạnh.
Nhưng ngươi không có gì phải trách sự bất công đó.
Vì suy cho cùng...
Chỉ duy nhất cái chết có thể mang đến sự bình đẳng cho tất cả mọi thứ.
Hay nói cách khác...
Chính là ta đây.
Chỉ có lòng từ bi từ kẻ thống trị cái chết như ta,
mới có thể mang sự công bằng tuyệt đối đến với thế giới bất công này.
Ta là!
Tấm khiên của Công chúa Renner!
Ra thế.
Là ánh mắt đó à.
Cứ nhặt lên đi.
Nói tóm lại thì,
đó là thứ vũ khí có thể giết chết ta nhỉ.
Climb...
Ta hỏi ngươi.
Sau khi giết ta rồi ngươi sẽ giết Công chúa sao?
Ta phải làm gì thì ngươi mới cảm thấy đau khổ hơn nhỉ?
Cách tốt nhất chắc chắn là không trả lời câu hỏi đó rồi.
Vua Pháp Thuật!
Chính là đây!
Giải phóng năng lực!
Climb,
No comments yet. Be the first to leave one.