The first 200 lines.
Hay, hay, hay.
Hay lắm, hay lắm.
Hay lắm.
Hay.
Hay.
Hay lắm.
Hay lắm, hay lắm.
Ba vị lão gia,
đã lâu không gặp.
Bà chủ Hoa.
Lâu lắm không thấy tới,
cũng không nhớ ta gì cả.
Cứ tưởng
đại hí pháp sư lừng danh giang hồ này
là một ông lão râu bạc,
không ngờ lại là một công tử phong độ.
Đúng vậy.
Mấy hôm trước đi ngang qua chỗ ta,
nói tiệm ta phong thủy tốt,
chủ động xin vào biểu diễn một buổi.
Bình thường có bỏ bao nhiêu tiền
cũng không mời nổi đâu.
Bà chủ Hoa.
Cảm ơn ông chủ Hồ.
Thưởng cho hắn ít bạc,
thưởng cho hắn đấy nhé.
Bảo hắn biểu diễn vài tuyệt kỹ đi.
Kim Mai, Tử Vi, Ngọc Liên,
tiếp đãi ba vị lão gia cho tốt.
Đây đều là thần tài
của chúng ta đấy.
Suýt thì không nhận ra,
Lưu công tử.
Ngài xem ta kìa,
giờ nên gọi là.
Lưu tư gián rồi mới phải.
Là bà chủ Hoa à.
Đúng là đã lâu không gặp.
Vị này chắc là Lưu phu nhân nhỉ?
Đúng là vừa khí chất vừa xinh đẹp.
Phu nhân,
vị này là Hoa tỷ, bà chủ khách điếm.
Trước khi thành hôn với nàng
tỷ ấy chăm sóc ta rất chu đáo.
Lưu phu nhân,
trông có vẻ quen quen,
có phải chúng ta gặp nhau ở đâu rồi không?
Hay.
Giỏi quá.
Hay.
Tướng công, thưởng.
Thưởng.
Lý Cửu Thành,
đây là quà của khách quý trong khách điếm thưởng cho cậu.
Lấy ra chút bản lĩnh thật sự đi,
đêm nay
cậu là nhân vật chính.
Thơm quá.
Thơm quá.
Cái này cũng thơm thật.
Đúng là khá thơm.
Cũng không biết hắn đang làm gì
mà thơm thế.
Cá.
Đại hí pháp sư Lý Cửu Thành
đúng là danh bất hư truyền.
Hôm nay mọi người tới khách điếm chúng ta
là tới đúng chỗ rồi,
đều được mãn nhãn rồi.
Hay lắm.
Hay lắm.
Mấy thứ này
chỉ là trò che mắt
lừa trẻ con thôi.
Từng có một vụ án kỳ bí
mà ta chưa bao giờ kể.
Chỉ có ta, Hồ huynh và lão Trịnh,
ba người bọn ta từng gặp phải.
Trên đời này chẳng mấy ai từng trải qua.
Ông chủ, ngài kể đi mà.
Chuyện kể rằng
ba năm trước...
Đám quan lại này
đúng là lòng tham không đáy.
Ta nói trước đấy nhé,
tuyệt đối không thể nhường nữa.
Lề mề như đàn bà vậy,
có thể động tay thì đừng động mồm,
cầm đồ lên mà đánh luôn.
Thắng thì ăn hết,
thua thì chịu,
nói lắm làm gì.
Trịnh huynh,
huynh liều mạng với bọn họ thì thiệt quá.
Thiệt cái gì?
Một mạng của ta đổi lấy mười mạng của bọn chúng.
Đi đi đi,
huynh tránh sang một bên đi.
Trước đây
huynh là đồ tể,
con dao này huynh dùng để giết gia súc.
Còn bây giờ chúng ta làm ăn,
giao thiệp với quan gia,
dao lại nằm trong tay họ.
Huynh là gì chứ?
Chính huynh mới là
con vật chờ bị giết.
Điền huynh nói rất đúng.
Bây giờ dao của bọn họ sắc lắm,
còn chưa kịp chớp mắt
thì đầu của huynh đã…
Đây...
Đây...
Sao vậy?
Không phải chứ, vừa nãy là...
Có phải...
Là... đầu... đầu người.
Ta nói cho các huynh biết,
mấy chuyện làm ăn của các huynh ta hoàn toàn không hiểu.
Cùng lắm thì ta không làm nữa,
trả lại phần tiền góp cho ta.
Nhìn cái bộ dạng bị dọa vỡ mật của các huynh kìa,
ta còn thấy xấu hổ thay.
Thứ gì thế?
Gì thế?
Sau đó thì sao?
Rốt cuộc các ngài đã nhìn thấy gì?
Ta sợ kể tiếp
sẽ làm nàng giật mình đấy.
Ghét ngài quá.
Nào, nào, nào.
Nào.
Cái đầu đó đi đâu rồi?
Là đầu của ai vậy?
Đầu của ai chưa nói vội,
quan trọng là cái đầu đó…
Tự nó có thể cử động.
Đầu... đầu... đầu.
Đầu... đầu... đầu.
Tất cả mọi người đều tìm kiếm.
Sau đó cái đầu đấy
xuất hiện ngay trước ngực ta.
Ở đâu?
Đầu... đầu.
Làm ta sợ chết khiếp.
Đau chết mất.
Sợ chết khiếp.
Thật phô trương.
Ta còn chưa kể tiếp
chuyện quái dị hơn nữa mà.
Cái đầu đó
rơi lăn lóc xuống đất.
Khách quan.
Đúng lúc tiểu nhị đem rượu lên
bước vào cửa thì bắt gặp.
Giết... giết... giết người rồi.
Giết người rồi.
Đây là cái đầu của một mỹ nhân.
Chỉ… chỉ thấy mỗi cái đầu người đó thôi,
không thấy thân đâu cả.
Đúng, đúng, đúng.
Chưa tỉnh rượu đúng không?
Còn dám nói bậy bạ với ta nữa à?
Không... không phải đâu đại nhân.
Cô ta… cô ta tự mình đến đây mà.
Nhìn vết thương này rõ ràng là do dao chém.
Giết người thì phải đền mạng.
Chuyện này...
Ngài xem...
Không có,
những gì có thể nói bọn ta đều đã khai với ngài rồi.
Đúng đó đại nhân.
Cùng đi một chuyến đi.
Không phải, đại nhân.
Đại nhân.
Đại nhân.
Ngài nghe ta nói đi, đại nhân.
Bọn ta không giết người.
Vậy… thi thể của nữ nhân đó đã đi đâu rồi?
Mau nói đi mà.
Muốn biết không?
Muốn.
Hôn một cái.
Uống ngụm rượu.
Ta nói này,
các huynh kể cái chuyện nhỏ này
cũng đến trăm, nghìn lần rồi nhỉ?
Mất hứng thật.
Lão Trịnh không nghe nổi đoạn này.
Nhưng bọn ta thích nghe mà.
- Đúng đó. - Nói với chúng ta đi.
Mau nói đi, ta muốn nghe.
Đúng là vừa mới nổi lên từ bờ sông,
rất nhiều người đều nhìn thấy.
Đúng vậy, ta cũng nhìn thấy.
Ta cũng nhìn thấy.
Đúng là vậy.
Hồ Lai Tài,
ngươi vừa nói vậy là có ý gì?
Quan phủ đại nhân,
No comments yet. Be the first to leave one.