The first 200 lines.
Tôi vẫn nhớ như in khi đó mình ở đâu.
Tự do!
HÒA BÌNH BÂY GIỜ VÀ MÃI MÃI
Chỉ trong những khoảnh khắc chấn động,
những sự kiện rất nghiêm trọng, ta mới có thể nói câu đó.
"Tôi nhớ như in".
Tôi ước gì đây là lần cuối chúng tôi phải xuống đường.
Họ cần dừng lại. Quá đủ rồi.
Thật sai trái. Chúng tôi xấu hổ khi nhận mình là người xứ Basque!
Trong lòng chúng tôi có một nỗi đau…
Tôi không thể nói thành lời.
ETA lại bắt cóc một người nữa.
Chúng đe dọa sẽ sát hại con tin trong vòng 48 giờ tới.
Nạn nhân là Miguel Ángel Blanco Garrido.
Cảnh sát Quốc gia và lực lượng Vệ binh Dân sự đã lập một trung tâm…
Ta lại bị chấn động bởi tin tức về một vụ bắt cóc. Miguel Ángel Blanco…
Nhóm khủng bố ETA, như quý vị đã biết,
đã đưa ra một tối hậu thư với nhà nước
bằng một vụ bắt cóc, một lời đe dọa giết người, và một hạn chót cụ thể…
Vào mùa hè năm 1997,
một trong những sự kiện quan trọng như vậy đã diễn ra và thay đổi tất cả.
Các kênh truyền hình mở đầu chương trình thời sự với động thái mới
của tổ chức khủng bố ETA.
Nhưng lần này…
Lần này thì khác.
Vì bạn nhớ rõ mình đã ở đâu khi nghe tin về Miguel Ángel Blanco, đúng không?
Chúa ơi…
Thật lòng mà nói, khi nghĩ về chuyện này,
tôi vẫn thấy đau buồn và phẫn nộ y như vậy, hiểu chứ?
ĐỨC VUA
Chúng tôi còn nhớ mọi chi tiết, khi đó chúng tôi ở đâu,
đang làm gì, và cảm thấy ra sao…
Tôi nhớ mẹ tôi đã nói với tôi
rằng anh Miguel Ángel ra khỏi nhà sớm hơn một chút…
EM GÁI CỦA MIGUEL ÁNGEL BLANCO
…vì anh ấy có một cuộc họp lúc 4:00 chiều, và muốn có mặt đúng giờ.
Chúng tôi gọi anh ấy là "Miguel". Cái tên Miguel Ángel
là sau này… Nhưng với chúng tôi, anh ấy là "Miguel".
ĐỒNG NGHIỆP
Tôi còn nhớ như chuyện vừa xảy ra cách đây vài ngày.
Ngày 10 tháng Bảy, ngày thứ Năm đó, thật khó quên.
Vào lúc 3:30 chiều… Mọi người thường có mặt đúng giờ,
và Miguel luôn đến đúng giờ.
Hôm đó hơi lạ.
Vào lúc 3:40 chiều: "Miguel chưa đến". "Chắc anh ấy bị kẹt ở đâu đó".
Anh ấy chào tạm biệt như mọi ngày, và bỗng nhiên, vào lúc 4:10 chiều,
công ty Eman Consulting đã gọi để hỏi về anh tôi,
vì anh ấy chưa đến.
Mẹ tôi ngạc nhiên. Bà nói:
"Lạ thật. Nó còn đi sớm mười phút
để đề phòng có việc trên đường".
Chúng tôi thấy hơi lạ. Anh ấy không hề có mặt.
EMAN CONSULTING CÔNG TY TƯ VẤN
Vào 4:30 chiều, họ lại gọi cho mẹ tôi nói rằng anh ấy vẫn chưa đến.
Và mẹ tôi nói bà lập tức lo sợ điều tồi tệ nhất đã xảy ra.
Nên bà gọi đến Bệnh viện Mendaro,
bệnh viện gần Ermua nhất,
để xem có ai tên là Miguel Ángel Blanco nhập viện hay không.
Và họ đã xác nhận rằng không ai có tên như vậy nhập viện.
Các đồng nghiệp của tôi ở Hernani đã gọi và nói họ nhận được một cuộc điện thoại
tới đài phát thanh Egin Irratia, đại diện cho ETA…
NHÀ BÁO CỦA TỜ EGIN
…nói là chúng đã bắt cóc một ủy viên hội đồng,
và nếu yêu sách thả người không được đáp ứng trong 48 giờ, anh ấy sẽ bị giết.
Vì vậy tôi đã liên lạc với Bộ Nội vụ.
BOM CỦA ETA PHÁT NỔ NHƯNG KHÔNG GÂY THIỆT HẠI
Khi tôi đến văn phòng, đã có vài người cắt ngang
để thông báo rằng…
CỰU BỘ TRƯỞNG BỘ NỘI VỤ
Họ đưa cho tôi một mảnh giấy nói rằng có vẻ đã có một vụ bắt cóc.
Tôi đã gặp Manu và Fernando. Manu chơi guitar. Fernando chơi piano.
BẠN CỦA MIGUEL ÁNGEL BLANCO
Rồi Manu…
khi đó,
cậu ấy biết chuyện nhờ nghe được trên đài phát thanh.
Và chúng tôi chạy đến nhà Miguel.
Khi đó tôi đang sống trong một ký túc xá tại London.
Tôi dự định ở đó đến tháng Chín.
Và tôi nhận được một cuộc gọi từ một người bạn ở ký túc xá.
Họ nối máy và nói: "Hãy gọi về nhà đi".
Tôi nói: "Tôi sắp ra ngoài, khi về tôi sẽ gọi".
Anh ấy nói: "Không. Gọi ngay đi. Khẩn cấp".
Khi đó tôi đang ở Sảnh Cột tại Cung điện Moncloa.
Trợ lý của tôi đưa cho tôi một mảnh giấy.
CỰU THỦ TƯỚNG
Tôi mở ra và thấy dòng chữ:
"Một ủy viên hội đồng thuộc Đảng Nhân dân đã bị bắt cóc ở Ermua".
Ở đó có bà Consuelo, mẹ cậu ấy, Marimar Díaz, bạn gái cậu ấy,
và cả Ramón Jáuregui,
lúc bấy giờ là Tổng thư ký Đảng Xã hội xứ Basque.
Và đến một lúc, Ramón Jáuregui kéo chúng tôi ra một góc.
Tôi chưa từng nói chuyện với ông ấy.
Ông ấy nói: "Đừng hy vọng nữa. Chúng sẽ giết bạn của anh thôi".
MIGUEL ÁNGEL BLANCO: 48 GIỜ THAY ĐỔI TÂY BAN NHA
DẪN CHUYỆN: JON SISTIAGA
Chúc năm 1997 vui vẻ!
Đây là Tây Ban Nha năm 1997,
năm mà Bảo tàng Guggenheim mở cửa, Công chúa Cristina kết hôn …
Tôi đồng ý.
…và Thủ tướng José María Aznar nói: "Tây Ban Nha đang làm tốt".
Tây Ban Nha ngày đó khác xa bây giờ.
Chỉ một số ít người có điện thoại di động,
các gia đình không có Wi-Fi, và mạng xã hội thì chưa được phát minh.
Nhiều người chúng tôi đã rất buồn khi tay đua năm lần vô địch Tour de France
tuyên bố giải nghệ.
Đó là mùa hè, và các quán bar bãi biển bị giằng xé
giữa bài "Corazón partío" của Alejandro Sanz
và bài "La Flaca" của Calamaro.
Tính đến thời điểm đó trong năm, ETA đã sát hại chín người.
Thực tế, trong 30 năm trước đó, tổ chức này đã giết gần 800 người
nhân danh nền độc lập của xứ Basque.
Ngày qua ngày, báo đài liên tục đưa tin
về các vụ tấn công của chúng hoặc các vụ bắt giữ phần tử khủng bố.
Sáu trăm tên đang bị giam giữ tại các nhà tù ở Tây Ban Nha và Pháp vào năm đó.
Năm đó tôi 29 tuổi, bằng tuổi với Miguel Ángel Blanco…
PHÓNG VIÊN ĐẶC BIỆT
…và đã tác nghiệp ở những chiến trường đầu tiên với tư cách nhà báo.
Song khi trở về quê hương xứ Basque,
tôi vẫn phải nói về cái chết, sự tăm tối, sự bàng hoàng, và máu…
NHÂN DÂN, CÒN SỐNG
…những từ ngữ mà một người con xứ Basque như tôi vốn đã quen.
XE CỨU THƯƠNG
ETA đang đòi hỏi một điều bất khả thi, và chúng cũng biết điều đó.
Một đòi hỏi tàn nhẫn và méo mó.
Nếu chính phủ không đưa các tù nhân của chúng về xứ Basque trong hai ngày…
ĐỦ RỒI!
…chúng sẽ giết ủy viên hội đồng trẻ tuổi của Đảng Nhân dân.
Chỉ còn lại sự chờ đợi.
Hy vọng duy nhất còn lại là lòng thương xót.
Bốn mươi tám giờ đồng hồ làm thay đổi mọi thứ đã bắt đầu.
ĐỦ RỒI
THỨ NĂM 4:00 CHIỀU
Chúng tôi xin tạm dừng chương trình…
CÒN 47 GIỜ
…để thông báo rằng đã có chứng cứ rõ ràng
về khả năng xảy ra một vụ bắt cóc của nhóm khủng bố ETA.
Đó chỉ là một buổi chiều như bao ngày ở một phòng tin tức nhỏ bé, với hai người.
Và chúng tôi có thói quen…
NHÀ BÁO
Một trong những nguồn tin quan trọng nhất của chúng tôi là máy quét tín hiệu,
một thiết bị được mua từ nước ngoài để bắt được sóng liên lạc của cảnh sát.
Chiều hôm đó, tôi nhớ rất rõ rằng đã có một sự việc gây náo động.
Cảnh sát trao đổi về khu vực Eibar, Ermua… Tôi nói: "Có điều bất thường đang xảy ra".
Thẩm phán García-Castellón đang trong ca trực tại Tòa án Quốc gia. Ông đã mở…
Chúng tôi được thông báo về một vụ bắt cóc ở xứ Basque
với một ủy viên hội đồng của Đảng Nhân dân,
và đó có vẻ là một vụ tống tiền nhằm vào nhà nước.
CỰU THẨM PHÁN TÒA ÁN QUỐC GIA
Một máy bay quân sự ngay lập tức đưa tôi đến sân bay Sondika ở Bilbao.
Chúng tôi đang trên đường về Donosti, hay San Sebastián.
TRUNG TÁ VỆ BINH DÂN SỰ
Chúng tôi dừng lại ở một trạm dịch vụ để uống cà phê,
và tin tức bắt đầu đổ về. Tuy chưa có gì chắc chắn,
nhưng rõ ràng đã có chuyện gì đó xảy ra.
Tôi nhớ giám đốc tin tức đã nói với tôi:
NHÀ BÁO
"Thu xếp quần áo và đi ngay đi. Chúng cho anh chàng này 48 giờ".
Và tôi nghĩ tôi đã đến Bilbao, phải chứ?
Phải, ta đã trao đổi,
và anh đến với chúng tôi vào khoảng giữa trưa.
Ta đã một lần nữa dựng lại hiện trường từ các thước phim thu thập được,
và bắt đầu lên kế hoạch cho những giờ làm việc tiếp theo.
Bản tin đầu tiên chúng tôi xem trên Televisión Española nói rằng
một ủy viên hội đồng trẻ của Đảng Nhân dân ở Eibar đã bị bắt cóc.
Tất cả chúng tôi nhìn nhau
vì tôi chính là ủy viên hội đồng trẻ của Đảng Nhân dân.
Tôi biết về vụ bắt cóc Miguel Ángel…
CỰU ỦY VIÊN HỘI ĐỒNG ERMUA, ĐẢNG NHÂN DÂN
…sau khi một người bạn cũ ở đại học bước đến và nói:
"Chúa ơi, Luis, sợ thật đấy. Tôi tưởng chúng bắt cóc anh".
Tôi nói: "Bắt cóc tôi á?"
"Phải, tôi vừa nghe trên đài phát thanh
là một ủy viên hội đồng ở Ermua đã bị bắt cóc".
Tôi gọi cho mẹ và nói:
"Mẹ, không biết mẹ đã nghe tin chưa, mà không phải con đâu".
Mẹ tôi hỏi: "Sao thế?" "Chúng đã bắt cóc một ủy viên trẻ của Đảng Nhân dân.
Họ nói anh ấy ở Eibar, mà không phải con".
Một đơn vị Ertzaintza, cảnh sát xứ Basque, đã đến và ở lại với gia đình đến tận cuối.
Họ tiếp quản căn nhà cùng điện thoại và dặn:
"Chúng tôi khuyên gia đình không nên xem tivi. Chúng tôi sẽ nghe điện thoại".
Tôi gọi về nhà và một giọng nói lạ trả lời.
Họ hỏi: "Ai thế?" Tôi hỏi: "Anh là ai?"
Dĩ nhiên tôi không nhận ra giọng nói đó.
"Tôi là con gái của bà Consuelo và ông Miguel".
Và họ nói: "Chờ đã, tôi sẽ gọi mẹ cô".
Rồi mẹ tôi nghe máy, vừa khóc vừa nói: "ETA đã bắt cóc anh con rồi".
Từ lúc đó, chúng tôi đều biết phải làm gì, đó là lên xe và vội vàng
đến Donosti, cởi bỏ vest,
mặc đồ tác chiến và ra ngoài.
Việc không ai thấy gì…
Tôi nhớ ở bên đường có vài quán cà phê.
Tầm giờ đó vào một ngày thứ Năm, người ta đang uống cà phê hoặc ăn trưa.
Tôi không hiểu sao không ai thấy bất cứ điều gì.
Không có một động tĩnh nào… Không gì cả.
Vì sao chúng chọn anh ấy? Có phải vì anh ấy là một mục tiêu dễ dàng?
Một chàng trai tin người
ngày nào cũng bắt chuyến tàu từ Ermua tới Eibar vào cùng một khung giờ
và làm việc ngay cạnh nhà ga?
Anh ấy đã biến mất trong khoảng cách 200 mét đó.
ETA đang rất giận dữ.
No comments yet. Be the first to leave one.