The first 200 lines.
ĐẶC VỤ KIM TÁI KHỞI ĐỘNG
- Min Ji. - Chà, nhà đẹp quá!
Vừa to vừa đẹp.
Cậu nói gì vậy? Rõ ràng là trông nhỏ mà.
Min Ji, vào nhà đi con. Nguy hiểm lắm.
- Chắc khoảng mười… - Vào đi!
Có lẽ tám người sống ở đây cũng được.
Dọn mấy cái thùng đi.
TẬP 5
Này, sao cậu không nói trước là không có thang máy?
Nếu biết trước, tôi đã không đến.
Cậu về được rồi đấy.
Thật sao?
Vì cậu có người giúp việc ở đây rồi,
nên tôi chuồn đây.
Cậu nghĩ cậu định đi đâu?
Bớt cằn nhằn đi. Xuống tầng dưới bê mấy cái thùng lên.
Vận động viên kiểu gì
mà chẳng có cơ bắp, chỉ bê mấy thứ nhẹ?
Nếu có cơ bắp, tôi đã làm vận động viên cử tạ.
Cậu bảo sao?
Taekwondo không dùng sức mạnh.
Tránh ra cho tôi!
Không biết xoay người à?
- Trời ạ. - Cậu chỉ có cơ bắp mà đâu có não.
Phải động não chứ.
Tránh ra không là tôi ném cái này vào cậu bây giờ.
Trời ơi, lạnh quá.
Cái này ngon quá.
Cháu cảm ơn chú ạ.
Không có gì. Lần sau lại đến nhé.
- Vâng chú. - Dạ.
Ai muốn ra sân chơi nào?
- Tớ! - Tớ nữa!
Nhưng tớ phải đến lớp học thêm.
Em mới chuyển đến đây à?
Vâng.
Muốn ra sân chơi với bọn chị không?
Cậu bê cái này đi.
Chuyển tủ lạnh đi.
Min Ji ơi.
Gì vậy?
Min Ji à!
- Sao thế? - Con bé đâu rồi?
Min Ji!
Min Ji không có ở đây.
- Min Ji! - Con bé đi đâu chứ?
Min Ji!
- Min Ji! - Kim Min Ji!
Min Ji!
Min Ji ơi!
Min Ji!
Min Ji à!
- Tôi tìm bên này. - Ừ.
Min Ji!
Min Ji ơi!
- Giấu ngón chân, giấu mũi - Này.
- Tôi đến đây - Cậu định trốn ở đâu?
- Cậu bên này, tớ bên kia. - Giấu ngón chân, giấu mũi
Tôi đến đây
- Chúc may mắn. - Giấu ngón chân, giấu mũi
Tôi đến đây
Giấu ngón chân, giấu mũi Tôi đến đây
Giấu ngón chân, giấu mũi Tôi đến đây
Giấu ngón chân, giấu mũi
TRUNG TÂM PHÚC LỢI NGƯỜI CAO TUỔI JEILWON
- Min Ji à! - Min Ji ơi!
CẢNH SÁT
Cứ tìm tiếp đi.
Đi nào.
Min Ji à!
Min Ji!
Xin lỗi,
các cô có thấy đứa bé này không?
Không, chúng tôi không thấy cô ấy.
Cảm ơn.
Này, Kim!
- Sao? - Có manh mối gì không?
Không.
Về nhà thôi.
Biết đâu nó về rồi.
- Được. - Đi nào.
Min Ji!
Họ đi hết rồi à?
Có ai ở đây không?
Tôi khóa cửa bây giờ đây!
HIỆN ĐANG ĐI VẮNG
Xin lỗi cô!
Ở bên này!
Ở bên này ạ!
- Con bé có nhà không? - Không.
Nó đi đâu được chứ?
Tôi đến chung cư, nhưng nó không ở đó.
Trời ơi.
Lúc nãy nó ở ngay đây mà.
Sao cậu không để mắt tới con bé chứ?
Trời ạ.
- Tìm ở công viên chưa? - Trời.
- Min Ji! - Con bé đã ở ngay đây mà.
Kim Min Ji!
Lúc nãy nó ở ngay đây.
Bố ơi!
Min Ji!
- Này! - Min Ji!
Bố ơi!
- Min Ji! - Này!
Con đã đi đâu vậy? Bố tìm con khắp nơi đấy.
Con không sao chứ?
Con chơi trốn tìm ở ngoài sân chơi.
Con không mở được cửa để ra ngoài,
nhưng con không khóc đâu.
Trời ơi, Min Ji. Cháu dũng cảm thật đấy.
Cảm ơn cô.
Tìm được chỗ này chắc khó lắm.
Min Ji chỉ đường cho tôi nên cũng dễ thôi.
Bé thông minh lắm.
Có quầy bánh mì hình con cá,
hòm thư bưu điện
và ngôi nhà màu đỏ mà.
- Min Ji chỉ cần chăm học là thành công. - Phải đấy.
Cho nó học làm bác sĩ hoặc thẩm phán để sau này còn giúp chúng ta.
Trời ạ, cậu chỉ nghĩ được thế thôi à?
Từ giờ trở đi,
con không được tự ý đi một mình nữa, rõ chưa?
Không sao đâu con.
Con xin lỗi bố.
Bố không sao chứ?
Ừ, bố không sao.
- Bố xin lỗi. - Cảm ơn cô nhé.
Không sao đâu bố.
ĐẶC VỤ KIM TÁI KHỞI ĐỘNG
Này!
Này!
Mở cửa ra!
Đợi đã. Có chuyện gì vậy?
Con bé còn sống à?
Cái quái gì vậy?
Này!
Này, nhóc!
Ở yên trong đó một lát đi.
Đợi đã.
Cái quái gì vậy?
Mày là thằng quái nào?
Tôi xin lỗi. Làm ơn.
Tôi xin lỗi.
Sao nó không nghe máy chứ? Chết tiệt!
A lô?
Đại ca, em là Seok Jung đây.
Bọn em sắp đến rồi. Sếp muốn bọn tôi ở đâu?
Này, cậu có mang theo người không?
Có, em đưa cả đến.
Đến văn phòng đi.
Sang Man và Gang Min không nghe máy.
Vâng, đại ca.
Mày là thằng quái nào?
Sao phải làm đến mức này chỉ vì một đứa con gái?
Ju Gang Chan cử mày đến à?
Ju Gang Chan sao?
Không phải à?
Vậy mày là ai?
Mày là cớm hả?
Nói cho tao biết.
Min Ji đang ở đâu?
Kho đông lạnh.
Nó bị đóng băng trong đó rồi.
Đến đó mà xem.
Tao bảo đến đó mà xem đi!
Kho đông lạnh ư?
Min Ji của tôi…
Nghe này, bọn tao chỉ chuyển nó đi sau khi con gái của Ju Gang Chan gọi.
Nó đã chết từ lúc đầu rồi!
Nếu như…
Min Ji thật sự đã chết…
tao sẽ…
giết sạch tất cả bọn mày.
Thằng khốn điên đó. Không, tao không chết đâu.
Trong Thế chiến II, không gì sánh được với khẩu MG42.
"Cưa máy Hitler". Xem Giải Cứu Binh Nhì Ryan?
Người Đức dùng nó để bắn mọi người ở Normandy.
Trời ạ, 1.200 viên/phút vào thời đó thì thật điên nhỉ?
Tốc độ 1.200 viên/phút, thì một giây mấy viên?
Thế là bao nhiêu viên hả? Hử?
Cậu có học toán không đấy? Thế là 20 viên mỗi giây.
Không đùa được đâu.
Tiếc là bây giờ chúng ta chỉ có thể thấy nó trong bảo tàng.
- Tiếc nhỉ? - Không hẳn.
Cậu vẫn đang làm toán à?
Trời ơi, đúng là một mớ hỗn độn.
Sao anh lại ủy mị thế?
Phải nói là
cuộc sống dễ dàng hơn nhiều khi tôi chỉ là quần áo.
Sống cuộc đời bình thường cũng sẽ dễ dàng hơn cho đặc vụ Kim nhỉ?
Ý tôi là anh ấy từng là kẻ dễ bị sai khiến nhất.
Đôi khi, tôi thậm chí còn không chắc anh ấy có thực sự 66 tuổi hay không.
Tôi vẫn không chắc.
Nếu tôi mà là anh ấy,
phó giám đốc chi nhánh chúng tôi chắc được tìm thấy xác ở xó xỉnh nào lâu rồi.
Nếu có thứ gì giống nó nhất thì đó là khẩu M249.
Tất nhiên, nó dùng đạn 5,56 mm tiêu chuẩn NATO và nhỏ gọn hơn,
nên họ nói nó thiếu hỏa lực.
No comments yet. Be the first to leave one.