The first 200 lines.
13 thi thể, đều là nữ...
11 người da trắng, hai người giống Châu Á.
Tất cả đều trong khoảng 20-30 tuổi. Tử vong đã lâu.
Chắc hẳn là từ Đông Âu.
Vậy đây là gì, một tai nạn?
Ống thông khí trên đỉnh bị nghiền nát. Khả năng là trong khi vận chuyển.
thế nên có vẻ rất giống một tai nạn.
Nhưng là do anh ấy quyết, phải không?
- Bác sĩ. - Frazier.
Tình hình sao rồi?
- Tình hình sao rồi? - Ý tôi là ta đang làm gì?
Ta dự định làm gì?
Đây là lần đầu cô điều tra tử vong phải không, Sĩ quan?
Russell. Vâng, lần đầu tiên và duy nhất.
Mua một được 13 nhé.
Chiều này sẽ bắt đầu giải phẫu.
Tất cả những gì có để nhận dạng nên chuyển qua văn phòng của tôi.
Nhận dạng gì?
Đến giờ, không tìm thấy visa hay hộ chiếu.
tìm thấy gì trong đống hành lý này, gửi qua cho tôi...
hoặc tất cả sẽ vào Chương trình Hiến xác dưới dạng xác chết vô danh.
Bên nào sẽ điều tra?
Nếu họ còn sống, sẽ là nhập cư trái phép, và thế nghĩa là Sở Di trú lo.
- Nhưng họ đã chết, nên họ là hàng hóa. - Hàng hóa, nhưng không phải hàng lậu.
Nên không thể coi là vi phạm luật thuế quan.
Họ chết trong tài sản của bên Cảng vụ, phải không?
- Đúng thế. - Đó là việc của bang.
Chúng tôi sẽ nhận.
Nếu là vì tai nạn, thì chỉ phải lo nhận dạng mấy kẻ lậu vé này, phải không?
Với tôi thế là đủ.
Tôi không thấy có lý do để mở một cuộc điều tra toàn diện.
Khoan đã. Bên CID các anh định bỏ qua vụ này? (CID: Đơn vị Điều tra tội phạm)
Không phạm tội, không điều tra.
Tất cả những gì cô có, Sĩ quan Russell, là rất nhiều việc giấy tờ.
Và mới chỉ một vụ nhé.
"Chúng nó nhai mình, chúng nó sẽ phải nhổ mình ra." - McNulty
- Chú không cần phải thế này. - Không?
Chú định nói gì thì cháu đã nói hết với Spiros rồi.
Đã gọi hắn là thằng Hy Lạp khốn kiếp chưa?
Anh nghĩ chúng tôi muốn thế này?
Tôi không biết các anh muốn hay không muốn cái đéo gì.
Tôi chỉ biết là tôi có một thùng toàn gái trẻ chết ngạt trên cảng của tôi.
- Đó là một sai lầm. - Sai lầm?
Chúng nó chết trong cái thùng đó...
trong lúc thằng chó đẻ "ngu dốt này ngồi ngay đơ ở đấy nhìn.
Ông không biết gì cả.
Chúng tôi hiểu anh tức giận, Frank. Chúng tôi cũng thế, hiểu chứ?
Sergei phải chờ bạn chúng tôi từ trên thuyền xuống.
Bạn chúng tôi phải nói với chúng tôi rằng không có vấn đề gì...
không có Cảnh sát Quan thuế.
- Người đó không xuống thuyền. - Tại sao?
Đó là việc chúng tôi đang cố tìm hiểu. Chúng tôi không biết.
Vì các anh không nhận được thông điệp, máy con nhỏ đó phải chết trên cảng của tôi?
Phải như thế? Nó xảy ra trên cảng của tôi!
Tôi hiểu anh cảm thấy thế nào...
nhưng chúng tôi cũng tức giận. Tất cả đều tức giận.
Không ai muốn thế này cả.
Chú Frank, họ đang nói rằng họ không cố ý.
Đáng ra anh phải nói với tôi trong thùng đó có lũ gái.
Đáng ra anh phải nói, để tôi không nhét cái thùng...
vào cùng chồng với các. công-ten-nơ khác như thế.
Tại sao anh không nói với tôi có gì trong cái thùng chó chết đó?
Giờ anh lại muốn biết trong thùng có gì?
Trước đấy anh không muốn biết gì cả. Giờ anh lại hỏi.
Súng, được chưa?
Ma túy, gái điếm, vodka, BMW...
trứng cá tầm Beluga, có khi là bom.
- Mấy thằng khủng bố ôm bom hạt nhân. - Bùm.
Tôi đùa thôi, Frank.
Nhưng anh không hỏi...
vì anh không muốn biết.
Nói với Người Hy Lạp là lần tới ông ta có gì đó thở được...
trong mấy cái thùng, tôi cần được biết.
Cho ông ấy vài ngày đi.
Vậy là Roberto đã bị bắt?
Ừ.DEA bắt hắn ở New York.
Giờ thì có thể hiểu được rồi.
Số tiền ta gửi đi cho đợt hàng gần nhất đã về lại đủ.
Giờ chúng nó không dám dây dưa với ta nữa?
Lũ khốn đó sợ chạy toán loạn như thể chúng ta là vấn đề.
Roberto còn không chịu gặp ta. Stringer đã phải tới gặp tay luật sư trên đó.
Chúng nói chúng phải chắc chắn trước khi quay lại làm ăn tiếp.
- Chúng nói mày chỉ chịu án bảy năm, nên.. - Nên em là một thằng chó chỉ điểm?
Chúng không nói là chúng nghĩ thế.
Chỉ là chúng không biết sao FBI lại tóm được Roberto.
- Vậy là ta bị loại. - Ừ.
Nghe này...
ta đang trụ lại mấy khu dự án bằng những thứ phế phẩm.
Avon, mày phải kiếm được ai đó.
Một người bạn ở Atlanta...
chủ cửa hàng bán vành xe, tên là Vargus.
Bảo Stringer mai bay xuống đó và gặp hắn.
Gần đây có gặp D'Angelo không?
Nó ở khu J, hiểu ý em chứ?
Em rất khó có thể sang bên đó được, hiểu chứ?
Vậy là mày không để mắt đến nó, Donette thì lại tung tẩy rồi.
- Chị không biết đâu vào đâu nữa. - Donette có chuyện gì?
Chị để lại lời nhắn, nó không gọi lại.
Gần đây nó cũng không mò xuống chỗ này.
Ta phải thắt chặt mọi việc, Avon.
Mỗi tuần nó nên đưa con trai nó qua.
Vâng, em sẽ bảo Stringer lo cả vụ đó.
Sau những gì nó đã làm cho ta...
Dee cần được chăm sóc, Mon.
- Ta đã hứa. - Em biết
Nó nhận án 20 năm, không phàn nàn gì.
Nó đang lãnh rất nhiều gánh nặng vì gia đình này.
Và ta giữ nó gần gũi. Hiện giờ Dee đang lạnh nhạt với em.
Nó đang tìm cách tự điều chỉnh trong cái nơi chó má này.
Điều chỉnh?
Brianna...
chị biết rất rõ là em sẽ không để nó gặp chuyện gì, phải không?
- Anh lấy đống này từ thuyền à? - Cái gì, vào mùa đông?
Vài tháng nữa. Phụ cấp ngoài.
Ở Phòng án mạng thì làm sao bắt được cua hả?
Ngoại trừ em y tá phòng cấp cứu...
thỉnh thoảng tới.
- Bí quá. - Đừng.
Tôi không muốn phải cãi cọ khi Rawls đi ngang qua.
Anh không phải là loại mất dạy tầm thường, phải không?
- Anh là loại mất dạy đặc biệt. - Tôi đặc biệt, được rồi.
Anh mất bao lâu để tìm ra thủy triều đã...
đẩy con nhỏ đó sang bên sở này phụ trách?
- Ba tiếng. - Ba tiếng...
ôm bản đồ cảng...
và bảng dự đoán thủy triều chỉ để nhồi cho Rawls thêm một cái xác nữa.
Còn chưa kể anh vừa chơi Cole với một câu chuyện trinh thám nữa.
- Đó là tổn thất ngoài dự kiến. - Ừ.
Anh định bỏ phí đống ruột cua đó à?
Anh đúng là thằng nhát gan, Jimmy.
- Ta cần Omar, Jimmy. - Thấy gì không.
- 13 cô gái? - Ừ, tôi nghe rồi.
- Ai tìm ra? - Không phải bên ta.
Cảnh sát cảng nắm quyền pháp lý ở Patapsco.
Cũng chẳng phải án mạng, thế nên quan tâm làm đéo gì?
Nghe này, Jimmy, tôi không thể có án chống lại Bird...
trừ khi thằng chó điên Omar làm chứng. Anh hiểu chứ?
Đến lúc anh thể hiện tình yêu với Bunk rồi.
- Anh muốn tình yêu, ngồi lên lòng tôi đi. - Mẹ nó chứ.
Thằng chó chết đó đi tới và nói với tôi...
niêm phong của bên quan thuế đã bị hỏng trên cảng và tôi phải chịu trách nhiệm.
Anh tin được không?
Lúc ở trên cần trục. niêm phong đã hỏng rồi.
Ai nhận nó?
Mấy thằng thủy thủ bình thường thôi.
- Trong đó có gì? - Tôi nghĩ là vodka.
Tôi không nói là chúng tôi không khoắng một hai thùng.
nhưng mẹ nó chứ, Frank công-ten-nơ đó mở từ trước rồi.
Hôm nay tôi có xuống trụ sở công đoàn trong thùng xe chở bánh mì đâu.
Tôi thề, Frank, lúc cuối chúng tôi có lấy vài thùng...
sau khi mấy thằng thủy thủ gần như hiếp dâm cái công-ten-nơ đó.
- Vài thùng? - Ừ, bốn thùng.
- Lũ cảnh sát bị cái đéo gì thế? - Cái gì?
Chứng nó đóng phiếu phạt từng cái xe một.
"Không nhìn được rõ toàn bộ biển số sau?
Thanh sắt kéo sau xe để cao quá.
"Chắn lồi vào khẩn cấp." Anh đùa tôi à?
Chúng tôi đỗ ở phía bên này của tòa nhà từ khi có tàu ra vào bến.
Thôi nào, anh bạn. cái đéo gì thế?
- Không phải tôi, mà là sếp của tôi. - Sếp của anh là ai?
- Valchek, quận Đông Nam. - Stan Valchek?
Chỉ huy quận, đúng thế.
Lão lùn khốn kiếp. Sao lão lại chơi chúng tôi?
Dù có là gì, chắc chắn các ông đã có sự chú ý của ông ta...
vì sáng nay trung úy chỉ huy ca của tôi truyền xuống rằng...
một ngày chúng tôi phải lái qua trụ sở công đoàn hai lần và phạt xe.
- Anh làm việc cho một thằng khốn. - Thực ra là nhiều hơn một.
Chúng tôi sẽ không chịu thế này, chúng tôi sẽ kiện lên trên.
Cứ kiện lên tận văn phòng thị trưởng, tôi không trách được ông, nhưng chữa tôi ra.
Lệnh trên truyền xuống mà.
Tôi cũng phải sống với lão chó đẻ đó, đúng không?
- Không thể bảo nơi này không sạch được. - Tao bảo nói mới được nói.
Ai bảo mày trang trí hả?
Buồng này với tao trông như cứt. Mày bảo thế này là sạch?
- Tôi đếch làm gì cả. - Đéo phải nói thế với tao.
Nuôi cá nữa à?
Không, là nhựa mà, có động cơ chạy các kiểu.
Dọn sạch trước giờ khóa buồng giam đi.
Bồn lần liền rồi đấy!
Chờ đây, sẽ không lâu đâu.
Anh muốn gì ở tôi? Gã đó hạng E còn anh là hạng G.
Gã muốn có tàu, gã có được tàu. Thâm niên, Mime, thâm niên.
- Thiếu nó thì không có công đoàn đâu. -Người tình của anh đang ở ngoài kia.
Ai cơ?
Tôi phải đi đây. Wims.
- Có vẻ trống trải quá. - Mọi người đang đi làm.
- Anh nhận được thông điệp chưa? - Thông điệp?
Tôi cho người làm cửa sổ gian giữa nhà thờ St. Casmir's từ Lễ Phục sinh...
anh biết không?
Tôi nhận tiền từ nửa tá người khác nhau...
bảo họ nó sẽ đi tới đâu.
- Ông nói với Cha Lewandowski rồi? - Tôi đã định làm ông ta bất ngờ.
Ừ, ông làm tất cả bất ngờ. Giờ cả đống người tranh nhau cái cửa sổ hả?
Chuyện là thế này, Cha Lew nói...
ông ta có thể nhận thêm một cửa sổ ở tầng hai, khu phòng cho mục sư.
- Tốt cho ông. - Không, tốt cho anh, Frank.
Nếu không muốn tôi chọc lòi mắt anh, thì nên làm cho đúng đi.
Cái gì là đúng?
Đúng là khi ông xuống đây, vào nhà của tôi...
như một con người lịch sự và nhờ vả đúng phép xã giao.
No comments yet. Be the first to leave one.