The first 200 lines.
Mày thấy không, tao ở đây để nói với mày,
cái trò được quyền giữ im lặng này không tuyệt vời như người ta bịa ra đâu.
Mày ngồi ở đây ngậm chặt mồm,
chờ tay luật sư mày thuê,
nghĩ là mày quá khôn ngoan, phải không?
Việc đó hiệu quả nếu mày là một thằng tội phạm thiên tài...
nếu mày không bị nhìn thấy tại hiện trường.
Nếu thằng chó bỏ chạy cùng mày không ngồi ở phòng bên cạnh,
Đúng thế đấy.
Mồm nó đang xoen xoét như một con đàn bà.
Bọn tao thậm chí còn mua đồ ăn ở Mickey D cho nó vì nó được việc quá.
Hai hăm-bơ-gơ, khoai chiên cỡ lớn,
bánh McDonaldland, Dr. Pepper.
Thằng bạn mày thích ăn như thế, phải không?
Được rồi. Đi ra.
Đi đâu đây?
Phòng nghỉ. Để mày ăn cho ngon, hả?
- Rồi. Nhưng tao vẫn sẽ không khai gì đâu. - Ừ.
Marnell, cái đéo gì thế?
Anh nghĩ chúng ta làm trò này bao nhiêu năm rồi?
Ít nhất a 20.
Nói thật.
Nói dối. Cho vào máy đi.
- Trò này có tác dụng thật. - Còn gì nữa.
Dân Mỹ là lũ ngu. Bảo gì chúng tôi cũng tin.
Được rồi.
Nó có thể đọc được nhịp tim của tao?
Ừ, đọc được mạch.
Nếu Marnell bảo tao có khẩu súng thì nó nói dối rồi.
Cái máy biết hết, con trai.
Sẵn sàng chưa, Giáo sư?
- Rồi. - Ta sẽ bắt đầu với một câu dễ.
Tên anh có đúng là Deshawn Fredericks không?
Nói thật.
Và có đúng anh ngụ tại
dãy nhà 1200 Phố woodyear ở Tây Baltimore không?
- Nói thật. - Và có đúng anh và Marnell
đã bắt Pookie ở Phố Gary giống như lời Marnell nói không?
Không. Không.
Thằng dối trá này.
Cái máy này không sai bao giờ cả.
Mẹ nó chứ!
Thằng đấy không bao giờ ngậm được mồm vào.
Đáng lẽ đích thân tao phải bắn nát đít thằng Pookie đó.
Để Marnell ở nhà.
Nó đúng là thằng đàn bà.
Càng nói dối trắng trợn,
chúng nó càng tin.
- "Càng nói dối trắng trợn, chúng nó càng tin." - Bunk.
Cái BlackBerry đâu rồi?
Nó mang cả máy nghe nhạc đi.
Bỏ công chạy vòng quanh, phải không?
Có một đứa đi vào. Nam giới da đen chưa rõ danh tính. Thấy chưa, Jimmy?
Rồi. Đang tiến lại gần.
Việc này sẽ vui hơn nhiều nếu ta thực sự được trả lương.
Hồi còn ở Quận Tây, tôi từng nghe một câu chuyện về anh.
- Không đúng đâu. - Tôi còn chưa kể mà.
Dù có là gì cũng không đúng đâu.
Có lần anh giả trang làm một vụ về tệ nạn xã hội,
và thay vì dừng lại, anh tiếp tục hành sự cho đã.
Tôi đã đọc bản báo cáo nói anh được em gái gọi này thổi kèn cho,
và thực sự anh đã viết rằng anh được thổi kèn.
Đọc gì anh cũng tin à?
Tao chỉ muốn nói là,
nếu tao lấy hàng của mày thì phải chia cho công bằng.
Tao vẫn phải trả cho quân của tao như thế mà mày lại tăng giá với tao.
Thì trả ít đi.
Nhưng chúng là quân của tao.
Bớt tiền của mày đi.
Tỉ lệ là 60/40.
Muốn hơn? Thu gom vũ khí đi.
Tao sẽ chờ Chris, Snoop và chỗ quân còn lại của tao đến chỗ chúng mày.
Bọn tao sẽ nhanh gọn với lũ chó chết chúng mày.
Tao nghĩ là mày biết thế.
Được rồi.
Đi về hướng bắc trên Fulton.
Lester, đang đến chỗ ông.
- Thấy nó rồi. - Rõ.
Ngày đếch nào cũng thế.
Nhìn con chó này xem.
Ngồi mẹ nó xuống đi.
Tôi sẽ không giả bộ bị xúc phạm vì các anh đang giả bộ tôn trọng cấp bậc.
Hôm nay là một SIC.
Ngày mai có thể sẽ là một trung úy mới cứng.
Mấy thằng chó thích thăng tiến thì chẳng biết đâu mà lần.
Nếu thích thăng tiến, liệu tôi có ở Quận Tây
chỉ huy lũ vô dụng các anh không?
Rồi, sang phần thông báo và đống lệnh trước đã.
- Kệ mẹ thông báo. - Kệ mẹ đống lệnh.
Đang có chuyện đéo gì với giờ làm của chúng tôi thế?
Bnh tĩnh. Nếu tôi có câu trả lời thì các anh đã có rồi.
Tôi cũng ở cùng thuyền với các anh.
Năm tuần rồi không có tiền tăng ca và tiền tòa án,
và tôi phải trả tiền cho tổ chức tín dụng,
tiền học cho con tôi
và mụ vợ cũ để mụ ta trả tiền cho con hĩm luật sư...
Im mẹ nó mồm đi và ngồi mẹ nó xuống!
Ngồi con mẹ nó xuống.
Chúng ta vẫn có tiền tăng ca và biện lý quận vẫn đang ký giấy tòa án.
Nhưng các anh đéo trả lương cho chúng tôi.
Công đoàn bảo chúng tôi sẽ xuống dưới NLRB để làm cho ra nhẽ. (NLRB: Hội đồng Quốc gia về Quan hệ Lao động)
Ở trên nói rằng khi tình hình ngân sách của thành phố được cải thiện,
tất cả chúng ta sẽ được trả bù số lương thiếu.
Đủ từng giờ một.
Đống cứt này chỉ là mớ giấy lộn.
65 giờ làm trong một mớ giấy vứt đi.
Sĩ quan Brown, đặt đít xuống.
Ngồi xuống!
Ta đều là dân chuyên nghiệp.
Và ta là cảnh sát của khu vực kinh khủng nhất ở trong những thành phố kinh khủng nhất thế giới.
Thể hiện chút kiêu hãnh đi.
Nếu đã có những lời hứa, chúng sẽ được giữ.
Hiện tại tình hình thành phố rất xấu
nhưng sẽ không xấu thế này mãi.
Ta chờ đợi nó qua đi như những kẻ chuyên nghiệp.
Giờ, quay lại với phần thông báo.
Đầu tiên là từ ban phương tiện.
Không đội xe nào được sửa chữa ở phố Dickman nữa cho đến khi có thông báo khác.
Cái gì?
Việc cắt giảm ngân sách yêu cầu tất cả các quận
tự lo sửa chữa phương tiện của mình. Thế có nghĩa là…
Mấy cái xe nát hết rồi, chúng nó đéo biết à?
Đang ở đâu rồi?
Sau đít nó đây.
- Thấy nó rồi đấy. - Thấy rồi, Lester.
Ầm ĩ hết cả hả?
Tôi không biết còn bao lâu nữa thì sẽ bung bét hết cả.
Một năm trước, họ được hứa hẹn tăng lương, thêm trợ cấp,
trang bị, xe cộ tốt hơn.
Giờ còn chẳng có tiền trả lương tăng ca.
Nói với họ về tính chuyên nghiệp rồi chứ?
Ở ngoài đời thực, dân chuyên nghiệp được trả lương.
Thiếu tá, có vấn đề ở bãi đỗ xe.
- Nếu anh thấy ngứa mắt thì lau chùi đi. - Con mẹ anh.
Con mẹ anh ấy.
Lúc tôi nhận để đi làm ca đêm nó đã bẩn như cứt rồi, hỏi mọi người đi.
Anh lau chùi đi không thì bảo đội ca đêm lau đi.
Lau cái này này.
Con mẹ anh, Gene. Không được để thế này cho người tiếp theo dùng.
Anh rên rỉ cứ như con đàn bà ấy, Bobby.
Là một SIC, tôi có nên ngăn họ lại không?
Ông nghĩ việc này tốt cho tinh thần của mọi người à?
Nhiều tuần rồi họ không có một đồng lương nào.
Làm đéo gì có tinh thần,
Nó lùa ta chạy quanh nửa giờ đồng hồ.
Tuyệt vời nhỉ?
Đây rồi.
Có một cuộc hẹn.
- Muốn em tới không? - Không.
Đi kiểm tra góc phố của mày đi. Có gì tao sẽ báo.
- Nó đang di chuyển. - Được rồi.
Lester, ông có đó không?
Trên Relsterstown với Chris.
Marlo đang di chuyển.
Có nên bám theo không?
Để làm gì? Biết nó đi đâu rồi mà.
Không, thưa ngài, chúng tôi đã cắt tới tận xương tủy rồi.
Tháng tới những chiếc xe sẽ vào làm nhiệm vụ.
Và đến khi nào còn trót lọt việc đó, ta sẽ hoàn được tiền tăng ca và tiền tòa án.
Tỉ lệ phạm tội sao rồi? Số liệu sao rồi?
Mức giảm hai con số mà anh muốn, không thể nếu cắt giảm thế này.
Vì Chúa, các ông phải cho thấy chút ít sự sụt giảm chứ.
- Tôi tranh cử dựa trên việc đó. - Trì hoãn lương tăng ca thế này…
Khi nào có thể chúng tôi sẽ trả. Và việc tăng lương tôi đã hứa?
Sẽ vẫn có, chỉ là chậm một năm thôi.
Giờ có đồng nào tôi phải quẳng vào các trường học,
nhưng ông nói với anh em tôi biết tôi đã hứa.
Các ông còn cắt giảm được ở đâu nữa?
Chúng tôi đang có một cuộc điều tra kéo dài…
Về tất cả những xác chết được tìm thấy trong các căn nhà năm ngoái.
Nhiều tháng theo dõi. Hàng ngàn giờ làm.
Tới lúc này, vẫn chưa tới gần được một vụ bắt bớ nào cả.
Ý ông muốn chúng tôi cho ngưng một vụ án
mà 22 người bị giết và vứt trong các căn nhà của thành phố?
Báo chí cả nước đã đưa tin về vụ đó.
Vào năm ngoái.
Tôi không muốn ai nói chúng ta đang từ bỏ những vụ án đó.
Tôi không muốn thấy cái tiêu đề đó.
Nhưng với tình hình tài chính hiện tại, ta có thể…
Tạm thời đình chỉ cuộc điều tra…
Để chờ những tình tiết mới.
Còn gì nữa không?
Cần phá bỏ lệnh giới hạn chỉ làm nghề tay trái 10 tiếng/ngày.
Làm thế thì cảnh sát của ông sẽ không làm việc cảnh sát nữa.
Họ sẽ bảo vệ cửa hàng rượu, canh hộp đêm, đi lát ván tường.
Tinh thần đang ở dưới đáy.
Anh cần ném cho quân của chúng tôi một khúc xương…
Hoặc có thể sẽ mắt họ mãi mãi.
Giờ cố gắng cầm cự,
và ta sẽ đến lúc tốt đẹp hơn,
Nói đi, Norman,
anh đang nghĩ thế mà.
Dũng cảm đứng lên đi.
Đó chằng phải là lý do tôi giữ anh ở đây à?
Lúc tay thống đốc vứt hơn 50 triệu trên bàn,
đáng lẽ anh phải nhận lấy.
Nhận tiền cứu trợ của bang… anh ta sẽ không bao gờ trở thành Thống Đốc.
Thiếu tiền cho sở cảnh sát, số vụ phạm tội vẫn tăng cao.
Anh ta cũng sẽ không thành được thống đốc.
Chỉ là một thằng Thị trưởng đụt của một thành phố rẻ rách.
No comments yet. Be the first to leave one.