The first 200 lines.
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
Thời gian được đánh dấu và tính theo nhiều cách khác nhau.
Em không thấy gì thay đổi, phải không, Bà xã?
Không.
Anh vẫn là anh.
Màu sắc cuộc sống của chúng tôi đã thay đổi.
Em… chỉ là…
Em cũng yêu anh.
Bọn con sẽ đặt tên bé là Félicité.
Josiah, thợ săn.
Là Keziah, em trai tôi.
Chắc tôi làm cô thấy chán, cô…
Lizzie.
Thời gian có phải là tấm mạng vĩnh cửu của Chúa?
- Nó vỡ rồi! - Nó có thể xuyên không.
Cái chạm nhẹ nhất cũng tạo ra rung động vang vọng qua bao niên kỷ.
Mợ là ai?
Mợ đến từ thời khác.
Khiến các sự kiện xảy ra, đẩy tương lai về phía trước.
Mẹ thay đổi tương lai mỗi lần cứu mạng một người ở đây.
Nên thời gian, không gian, lịch sử,
mặc kệ nó.
Có những điều mà ai đó có thể thay đổi.
Chuyện giữa một người đàn ông và vợ mình.
Dù ở đâu, ta cũng lựa chọn.
Nhưng rõ ràng tình hình ở các thuộc địa Mỹ
ngày càng xấu đi.
Tôi thấy một cơn bão sắp đến.
Em là xương, là thịt của anh.
Lựa chọn ngu ngốc.
Ở kiếp khác, hai ta có thể có thêm thời gian.
Hay lựa chọn cứu bản thân hoặc người khác.
Đừng sợ.
Chết cũng không đau chút nào.
Tôi đã trả nợ.
Tôi đã kết thúc nghĩa vụ với ông và Đức vua.
Ông có thể lấy lại áo khoác.
Những gì ta có thể hi vọng …
Chúng tôi đã tự thành lập một Ủy ban An toàn.
…là điều tốt sẽ lấn át điều xấu nảy sinh từ đó.
Chuyện này là sao? Jamie!
Mẹ không tỉnh dậy.
- Cô ấy còn thở. - Claire?
Lò chưng cất rượu? Là ông sao?
Chẳng phải cô thông minh lắm sao, bác sĩ Rawlings?
Ai muốn chơi con điếm này tiếp nào?
Em còn sống. Em còn nguyên vẹn.
Giết hết chúng!
Cho mọi chuyện đủ thời gian là mọi chuyện đều được giải quyết.
Tôi sẽ nhìn ông chết trong địa ngục trước khi để ông hại thêm ai ở nhà này.
Mọi nỗi đau được che kín, mọi khó khăn được xóa bỏ, mọi mất mát được khỏa lấp.
- Tôi đưa anh trai ông về. - Lionel. Gieo nhân nào gặt quả nấy.
Và anh làm điều anh phải làm.
Như tôi sẽ làm khi thời cơ đến.
Và nếu thời gian có gì gần giống Chúa,
tôi nghĩ rằng ký ức
hẳn là quỷ dữ.
NHÀ TÙ ARDSMUIR NĂM 1753
Đây rồi,
các bạn Tin lành của tôi.
Bữa tiệc tối nay sẽ vui lắm.
Nếu Chúa nuôi đến cả con chim sẻ bé mọn,
thì có gì mà Ngài không làm cho ta?
Thấy chưa? Tôi đã cảnh báo về tên khốn thích dạy đời đó.
Phải. Giờ anh đang ở đây, hãy nói phải trái với ông ta.
Sao ông ta nghe tôi chứ?
Vì anh là Mac Dubh.
Nếu có ai khiến ông ta sáng mắt ra thì đó là anh.
- Tiếp tục đi. - Không được để ông ta thoát.
Sao có thể chịu sự bất công này? Chúng ta phải có đồ dự trữ
nếu muốn đến Culloden để đối mặt với quân Anh.
Phải giữ được khí thế.
- Ai đó bảo lão già im đi được không? - Kệ ông ta. Ông ta vô hại.
Đừng sợ, thưa Điện hạ, tôi sẽ kiếm cho ngài.
Cảm ơn, James trẻ tuổi. Anh thật tốt.
Tất nhiên, thưa ngài.
Đứng lên ngay!
Người lính chân chính và trung thành quỳ trước đức vua tương lai của mình.
Hoàng tử bonnie của cậu ấy.
Lão già ngu!
- Đúng vậy. - Đứng dậy, James!
Anh là người lính trong đội quân của Chúa. Cả khi anh theo đạo Thiên chúa La Mã.
Đều là tù nhân ở đây nhưng bọn Thiên chúa giáo mấy người…
Bắt đầu rồi đây.
Hãy chấp nhận rằng số phận của Scotland nằm trong tay một vị vua Tin lành.
Một lũ ngoại đạo!
Sao chúng lại lấy thỏ?
- Không! - Dừng lại!
- Xử chúng đi! - Quay lại!
Quay lại! Không! Quay lại đi!
- Dừng lại! - Ngăn hắn lại!
Sao ông không ăn, ông Christie?
Hẳn không phải là do ông không thèm ăn.
Có lẽ ông nghĩ tôi thô lỗ
khi không mời anh bạn này ăn cùng với ta.
Dĩ nhiên là không ạ.
- Anh ta không khác gì họ. - Tôi không làm gì cả.
Tôi không muốn ở đây, thưa ngài.
Tốt. Với sự tôn trọng, ta không muốn thấy hay nghe về anh
nhiều hơn mức cần thiết.
Tôi cũng chẳng muốn thấy ngài, thống đốc.
Nghe nói có gã tên James quỳ xuống tỏ lòng kính trọng…
Không phải James này, thưa ngài. Là James McCready trẻ tuổi.
Phải, ta không nên nghĩ Jamie Tóc Đỏ khét tiếng lại làm chuyện đó.
Chắc anh đang thắc mắc lý do ta bảo anh đến đây, anh Fraser.
Ngồi đi.
Như đã nói, tôi không làm gì cả.
Ta muốn tự giới thiệu.
Và xin nhắc nhở cả hai về tác phong lịch sự mà ta mong đợi.
Vì thế mà ông Christie đây chưa ăn miếng đầu tiên.
Biết rằng ta là bề trên của các anh.
Ta không thể để tù nhân nổi loạn hay quỳ trước nhau như với địa chủ.
Đó là sự khinh thường tôn ti trật tự.
- Một sự sỉ nhục quân của Đức vua và ta. - Xin phép, thống đốc?
Ông Charlie bị lẩm cẩm.
Và ta tin ta không phải hạ mình giao thiệp với lũ điên
hay bọn tù nhân hèn hạ.
Không có gì ngăn ta làm theo ý mình.
Kể cả bức màn lịch sự mỏng manh giữa chúng ta.
Ông có học thức, ông Christie. Một người mà ta có thể nói lý lẽ.
Ta biết bọn họ nể trọng anh như một người lính.
Chúng ta đều ở Culloden Moor hôm đó.
Giờ chúng ta ở đây.
Cố vớt vát ít nào hay ít đấy.
Đại úy của ta nói sự có mặt của anh ở đây đã
khiến đám tù nhân phấn khích.
Đừng làm gì kích động họ hơn nữa.
Vậy.
Nên phạt đám tù nhân đó thế nào vì hành vi của họ?
Tôi nghĩ phải cho họ một bài học, thống đốc.
Mai sẽ là một ngày lao động khổ sai nữa.
Với tất cả, trừ hai người. Hãy coi đó là quà chào mừng, anh Fraser.
Cai ngục sẽ hộ tống anh về.
Đi thôi.
Đi.
Xin lỗi! Tôi không cố ý.
Tôi đang mất dần thị lực.
Làm gì vậy?
Tôi tìm một lọn tóc. Nó rơi ra khi cai ngục tìm thấy thứ này.
Rebecca của tôi tặng nó cho tôi.
Chắc mất lâu rồi, anh bạn.
Tôi…
Tôi sắp quên mặt cô ấy rồi.
Anh cũng thế à?
Tôi nghe các bạn tù nói vợ anh đã mất.
Ông Christie bảo tôi thay vào đó, hãy nghĩ đến Chúa.
Liệu tất cả đều vô ích? Những gì ta trải qua ấy?
Nếu có khả năng cô ấy đang đợi anh,
thì không vô ích.
Những gì ta đã biết, vài người sẽ không bao giờ biết.
Nó không công bằng hay chính đáng
nhưng còn mãi.
Và nó là của ta.
Nếu cô ấy yêu anh như anh yêu cô ấy,
cô ấy luôn ở bên anh.
Hãy nhớ đến cô ấy,
cô ấy sẽ đến.
Bức tường này sẽ che chở ta khỏi lũ phản bội
khi ta đối mặt với chúng trên chiến trường.
Còn tùy ông nghĩ lũ phản bội là ai, Charlie.
Anh bị sao vậy? Sao anh lại giúp? Anh đã nghe thống đốc nói rồi đấy.
Tôi làm mọi thứ có thể để chúng ta ra khỏi đây, để tôi yên thân ngồi tù.
Nếu ông còn chút lương tâm,
vì ông cứ rao giảng về Chúa, ông cũng sẽ làm thế.
Ông ta mà nhón tay giúp một tên Jacobite hèn mọn?
Ông ta muốn thấy anh gục dưới chân mình rồi nhổ nước bọt vào anh thì có.
- Phải. - Đừng chọc tôi.
Chả quan trọng.
Ông không làm bọn tôi nao núng đâu.
Một lần là Jacobite, mãi mãi là Jacobite, Mac Dubh nhỉ?
Cá là ông không thuộc lời bài này, Christie?
Các người sẽ tiêu đời!
Chỉnh đốn chúng đi, Christie!
Trật tự!
Vì tình yêu của Chúa!
Chúa là sức mạnh và là bài hát của tôi.
Ngài sẽ trở thành sự cứu rỗi của tôi và tôi sẽ ca ngợi Ngài!
Tiến lên!
Vì tình yêu của Chúa, dừng lại!
Dừng lại!
Dừng lại!
Dừng lại! Đủ rồi!
Anh ấy chết rồi.
Miếng vải len để cậu lên đường, chàng trai thân mến.
Cái này ở đâu ra, lũ cặn bã nổi loạn này?
Các người biết là bị cấm dùng nó mà. Là phạm pháp.
Nếu cấp trên của tôi mà biết chuyện…
Là của anh ta à?
Tôi không thể phạt anh ta nhỉ? Anh ta chết rồi.
Một trong các người phải nói đi,
kẻo tôi sẽ đánh các người một trận.
Nó là của tôi.
Là mảnh vải của tôi.
Thế không công bằng.
Thế à?
Dậy đi!
Đến lúc đi rồi.
James McCready đã chết.
Hôm nay sẽ không ai làm việc.
Christie nói anh chuyên gây rối.
No comments yet. Be the first to leave one.