The first 200 lines.
ĐẶC VỤ KIM TÁI KHỞI ĐỘNG
Trung sĩ Kim. Bỏ súng xuống.
Thả tôi ra!
Bình tĩnh đi.
Bình tĩnh.
Anh đã hứa sẽ cho tôi tự do
nếu tôi hoàn thành nhiệm vụ này.
- Hai lần trước anh cũng nói thế. - Bình tĩnh đi, được chứ?
Anh không thể thả cậu ta.
Để người như cậu ta xuất ngũ là không tưởng.
Nếu miền Bắc biết cậu ta còn sống
cũng sẽ gây khủng hoảng ngoại giao.
Đội trưởng Kang!
Ở đây không chỉ có mình anh.
Ngồi xuống đi.
Dù sao cậu ta cũng là tội phạm bị truy nã bậc một ở miền Bắc.
Sao chúng ta không dẫn độ cậu ta?
Nếu thỏa thuận với miền Bắc, ta có thể được lợi gì đó.
Tốt hơn là nên thủ tiêu cậu ta.
Tôi có chung mối lo ngại với mọi người
rằng sẽ rất nguy hiểm nếu để cậu ta quay lại xã hội.
Ta nên nhân cơ hội này khử cậu ta trước.
Cho cậu ta giải ngũ.
Cho cậu ta giải ngũ đi.
Cậu ta cống hiến đủ cho Hàn Quốc rồi.
Trước mỗi nhiệm vụ,
chúng ta đều hứa nếu cậu ta hoàn thành thì sẽ được tự do.
Chúng ta nuốt lời nhiều lần rồi.
May mắn là
miền Bắc tin rằng cậu ta đã chết.
Xem hồ sơ nghĩa vụ rồi chấp thuận cho cậu ta giải ngũ đi.
Đại tướng.
Tất nhiên,
đây không phải lí do duy nhất.
Sẽ có một ngày nào đó
chúng ta sẽ lại phải dùng đến cậu ta.
Tới khi ngày đó đến,
chúng ta sẽ giữ cho 66 sống sót.
Thế thôi.
Giải tán đi.
Cứ đợi mà xem.
Ông sẽ hối hận vì quyết định này.
TẬP 7
Này, gián điệp kìa.
Ê, gián điệp!
Chúc mừng cậu được giải ngũ!
Này, 66!
Này, 6x6 = 46!
- Là 36, đồ ngốc. - Là 46, đồ ngốc.
- Đồ ngốc. - 6x1 = 6, 6x2 = 12,
6x3 = 18, 6x4 = 24, 6x5 =30 và 6x6 = 46.
Sao ủ rũ thế? Cậu xuất ngũ rồi mà.
Phải, trông cậu như binh nhì bị hủy phép ấy.
Lẽ ra bây giờ cậu phải là người vui mừng nhất đất nước chứ.
Sao các cậu đến đây?
"Sao các cậu đến đây?"
Bọn tôi đến chúc mừng cấp dưới thôi.
Chúc mừng cậu chính thức trở thành công dân Hàn Quốc.
Này.
Tôi mang cho cậu cái này.
Cắn một miếng to đi.
Để cậu có khởi đầu mới.
- Đây. - Có phải cậu ấy vừa ra tù đâu.
Hay cậu cố diễn hài?
Chỗ này với nhà tù khác gì nhau chứ.
Nào, cắn một miếng đi.
Đúng rồi. Đây chính là hương vị của tự do.
Ngon nhỉ?
Tôi sẽ liên lạc.
Cậu đi đâu đấy?
Phải mở tiệc chứ!
Tiệc thịt ba chỉ nướng!
Để cậu ấy yên đi.
Cậu ấy không có tâm trạng tiệc tùng đâu.
Hai ta thì sao?
Được thôi.
Vậy đi thay đồ đi.
Thế thì cậu đi cắt tóc đi.
Cậu ta cứ phải nói lời cuối mới chịu.
IM YU JIN QUÁ CỐ
Con bé ngủ rồi.
Đỡ cổ bé bằng tay trái nhé.
Mình anh lo liệu được chứ?
Min Ji à, bố đây.
Chúng ta về nhà thôi.
ĐẶC VỤ KIM TÁI KHỞI ĐỘNG
Bố?
Bố!
Đợi ở đây.
Min Ji à.
Bố đây.
Mình về nhà thôi.
Bố…
Bọn mình làm hết việc khó thì cậu ta mới đến.
Trời ạ, vẫn muộn như mọi khi.
Này, cầm cái tất thối của cậu đi.
Đâu có thối chứ.
Đứng im.
Trừ khi các người muốn tôi thổi bay đầu hắn.
Bỏ vũ khí xuống.
Giữ nguyên mục tiêu.
Làm cái gì vậy?
Bỏ súng xuống!
Tôi sẽ đếm đến ba.
- Một. - Không, đừng giết tôi!
Bỏ súng xuống ngay!
Tất cả bỏ súng xuống! Lệnh đấy!
Bỏ vũ khí xuống.
Bỏ vũ khí xuống!
- Hai. - Hắn đếm đến hai rồi kìa!
Hai!
- Bỏ súng xuống! - Giữ nguyên mục tiêu!
Ông là Thứ trưởng Bộ An ninh Quốc gia,
mà lại lệnh cho binh lính bỏ súng xuống ư?
Các anh làm gì vậy?
Bắn hắn ngay!
Chúng tôi không thể, sếp.
Thứ trưởng đang bị giữ làm con tin!
- Muốn chết, đồ khốn? - Đội trưởng chiến thuật!
Liệu mà ra quyết định đúng!
Tất cả bỏ vũ khí xuống!
- An toàn của thứ trưởng là trên hết. - Đúng rồi! Làm tốt lắm!
Làm tốt lắm!
Bỏ súng xuống!
Bỏ xuống!
Bỏ súng xuống ngay!
Này, Dế Chũi.
Anh ta bảo bỏ súng xuống kìa.
À, phải rồi.
Đây là đạn thật đấy. Bỏ súng xuống đi.
Bỏ xuống.
Được rồi đấy.
Tốt rồi.
Mọi người bỏ vũ khí xuống, qua bên này,
đi vào ô vuông kia.
Nhanh lên.
Tôi bảo nhanh lên!
Anh làm gì vậy?
Thằng nhãi này.
Ồ, tôi quên mất. Này.
- Cầm hộ tôi. - Cái gì?
Bố!
Bố ơi.
Giờ có bố ở đây rồi, nên con đừng lo.
Bố xin lỗi vì đến muộn.
Sao không vào trong ô vuông đi, đồ chuột chũi?
Lòng tự trọng không cho phép à?
Rồi, hợp lí đấy.
Cứ ở ngay sau bố nhé.
Nghe cho rõ đây.
Đây không phải mìn Claymore thông thường đâu.
Quả mìn này phản ứng với âm thanh và chuyển động.
Kiệt tác của tôi đấy.
Và nó rất nhạy.
Nếu tò mò thì thử cử động đi.
Cậu để bọn tôi làm hết việc nặng.
Tập trung đi.
Vẫn chưa xong đâu.
Cảm biến hoạt động rồi.
Biết sẽ thế nào nếu cử động ngón tay chứ?
Bùm!
Này, làm sao để chúng ta ra khỏi đây?
Chiến hay Chết…
Này, Chuột Chũi.
Đưa chìa khóa xe đây.
Tôi biết anh có xe mà. Đưa chìa khóa đây.
Trời, đồ đáng ghét này…
Đưa đây, thiệt tình!
Được rồi. Người hùng thì được lái xe.
- Trời ạ, bận quá. - Xin lỗi nhé.
Dù thế nào đi nữa!
Khi tôi bấm công tắc, nó sẽ kích hoạt mìn Claymore.
Sẵn sàng chưa?
Chờ đã. Thế này vẫn chưa đủ.
Tất cả giơ tay lên.
Giơ hẳn tay lên cao!
Áp sát tay vào tai!
Đúng rồi đấy.
Tốt lắm.
Đèn xanh, đèn đỏ.
Cậu ta làm quái gì thế không biết?
Này, nó kia rồi! Chạy đi!
Đi thôi!
Đợi đã.
Một xe không xác định đang đi ra.
Này, phóng to lên.
Cái quái gì vậy?
Khoan, mấy người…
Họ sẽ tránh đường thôi.
Này.
- Thật luôn à? - Chờ đã.
Tắt máy và bước ra ngoài.
Này, đồng nghiệp của ông có vẻ nghiêm túc đấy.
Họ là đồng nghiệp của cậu à?
Tất cả ra ngoài!
Ra ngoài thôi.
Bắn cả đồng nghiệp của mình?
Quả là một lũ đáng sợ.
Bỏ súng xuống ngay!
Anh đã hứa tìm được con gái sẽ đầu hàng mà.
No comments yet. Be the first to leave one.