Louis C.K.: Ridiculous

Louis C.K.: Ridiculous

Download Vietnamese Subtitle

Release info

Louis C K Ridiculous 2026 NF WEB H264-EDITH
A Commentary by tedi
Retail NF | 1:01:15

Tags

webdl
Published on: 2026-06-30
Downloads: 8
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

LỐ BỊCH

Cảm ơn.

Cảm ơn.

Cảm ơn. Ồ! Xin chào.

Cảm ơn. Ồ, tôi… tôi không biết.

Cảm ơn rất nhiều.

Hôm nay, tôi đã đi xét nghiệm AIDS.

Tôi không quan hệ trong nhiều năm, chỉ là…

Tôi chỉ muốn có tin tốt.

Dù sao thì.

Hóa ra tôi bị AIDS.

Lũ chuột.

Thực ra tôi bị thế vì bọn chúng.

Ừ. Các bạn biết có thể bị AIDS khi chịch lũ chuột?

Đúng đấy, thật đấy.

Chúng không cần phải đồng tính.

Nhưng con này đồng tính. Nó đồng tính.

Tôi đã chịch chuột đồng tính và tôi bị AIDS.

Gần đây tôi đi máy bay và ngủ quên trên máy bay.

Tôi không thích ngủ trên máy bay vì ghét tỉnh dậy trên máy bay.

Tôi không thích tỉnh dậy.

Tôi ghét điều đó. Tôi ghét tỉnh dậy.

Đó là cảm giác tồi tệ nhất.

Và bạn phải tỉnh dậy…

Hôm nay tôi phải tỉnh dậy. Không thể bỏ qua.

Thật bất công khi mỗi ngày bắt đầu với…

Chết tiệt.

Tôi không muốn tỉnh dậy.

Tôi không muốn thức dậy.

Tôi mất khoảng 40 phút để tự nhủ: "Ổn mà. Ổn mà.

Mày chỉ là một gã béo. Sắp xong rồi.

Ổn mà, chỉ còn vài ngày nữa".

Nhưng tỉnh dậy trên máy bay còn tệ hơn nhiều

vì nó là một cú sốc vì bạn vừa ở trong một giấc mơ,

bạn ở trong trạng thái tiềm thức,

và giờ bạn đang ở nơi công cộng.

Bạn đi từ phần sâu thẳm của bản thân mà bạn không biết,

và rồi có một gã ở ngay đây.

Chỉ là một gã thôi.

Và bạn như…

Tôi tỉnh dậy trên máy bay, gã bên cạnh bảo: "Ông đã nói nhiều lắm".

Tôi hỏi: "Kiểu như…?" Gã nói: "Ừ, khá phân biệt chủng tộc".

Ừ.

Chết tiệt.

Tôi không phân biệt chủng tộc.

Nhưng người có thể mơ. Tôi không biết.

Chỉ là mơ thôi.

Tôi không thể chịu trách nhiệm về những gì mình mơ.

Khi mơ, tôi không phải người tốt.

Bạn đã có nhiều giấc mơ khi bạn tỉnh dậy và nói:

"Tôi nghĩ tôi xử lý khá tốt"?

Tôi đã làm những điều tồi tệ khi mơ.

Kinh khủng.

Tôi từng mơ thấy tôi tè vào một đứa bé.

Ừ. Toàn bộ giấc mơ. Không phải một phần.

Cả đêm tôi cứ: "Ôi Chúa ơi.

Tôi không muốn tè lên đứa bé này.

Sao tôi lại tè lên đứa bé này?"

Chờ đã, quay lại đây. Chờ đã, nó bò đi.

Này! Giấc mơ là tôi tè lên nó.

Đợi đã. Giẫm lên chân nó. Được rồi.

Đó là một giấc mơ.

Ừ. Tôi không biết nó có ý nghĩa gì.

Tôi hỏi bác sĩ trị liệu: "Tôi mơ tôi tè lên em bé, nó có nghĩa gì?"

Ông ấy nói: "Tôi không muốn ông đến đây nữa".

Ừ.

Tôi hiểu. Tôi chán ngấy chuyện này rồi.

Tôi sống ở New York, tôi không thích nó, nhưng đã quá muộn.

Vì tôi thích thiên nhiên.

Nó không có thiên nhiên, không động vật hoang dã.

Tôi sống ở New York 30 năm rồi, và tôi thấy một con ong một lần.

Tôi đã thấy một con ong vào năm 1997

trên phố 38.

Và nó đã chết.

Ừ. Ai đó đã bắn một con ong.

Tôi yêu thiên nhiên.

Tôi thích đi xa. Bạn đã đi xa đến nơi yên tĩnh chưa?

Bạn biết chứ? Bạn nhìn điện thoại, chỉ có một vạch pin,

và đó là quán bar đồng tính, nó rất

yên bình.

Mọi thứ trong tự nhiên có liên hệ.

Như hôm nọ, tôi nghĩ về mặt trời.

Tôi nghĩ về mặt trời và nghĩ rằng âm đạo

giống mặt trời như nào.

Mặt trời và âm đạo có điểm chung,

cả hai đều tuyệt vời.

Trước hết, cả hai đều rất tuyệt.

Rất tuyệt.

Thật đấy, âm đạo,

chỉ một giây, một giây thôi.

Suỵt.

Suỵt.

Hãy nhớ lại.

Rất tuyệt.

Ừ.

Và mặt trời thì tuyệt.

Nhưng đây là cách chúng có liên hệ

vì mặt trời và âm đạo đều là nguồn sống,

đều là nguồn vui,

nhưng đừng nhìn vào nó.

Thật đấy, nghiêm túc đấy, đừng nhìn nó.

Chỉ cần nghĩ: "Tôi biết nó ở đó, tôi rất biết ơn".

Nhưng đừng nhìn thẳng vào nó.

Bạn sẽ hối hận.

Mẹ tôi…

Gì cơ?

Khoan đã. Không, tôi…

Mấy người chết tiệt. Tôi đang đổi chủ ngữ.

Tôi đang đổi chủ ngữ.

Chúa ơi.

Mẹ tôi

có một cái âm đạo rất kinh tởm.

Không, nó…

Ý tôi là…

Nó ổn mà, biết chứ?

Không, mẹ tôi từng nói với tôi

có lẽ các mẹ khác cũng nói thế.

Mẹ tôi nói: "Tốt hơn là con ăn hết mọi thứ trên đĩa

vì ở châu Phi có những đứa trẻ đang chết đói".

Sau này, tôi phát hiện ra không phải thế. Họ chết vì AIDS.

Tôi ăn ít cũng không quan trọng.

Mẹ tôi cũng từng nói với tôi, khi trẻ sơ sinh bú sữa mẹ,

đôi khi khi trẻ bú sữa mẹ,

chúng cắn núm vú của mẹ,

và rất đau.

Mẹ tôi nói tôi đã làm thế với mẹ,

tất nhiên tôi không nhớ điều đó vì tôi đã say sữa.

Rõ ràng giờ tôi không bú mẹ nữa

vì mẹ tôi đã được hỏa táng.

Đó là lý do chúng tôi hỏa táng mẹ.

Tôi nói: "Phải hỏa táng mẹ. Tôi không dừng được".

Ừ.

Tôi đã nói thế khi mẹ tôi qua đời.

Chị tôi gọi và nói: "Mẹ mất rồi".

Tôi nói: "Hãy thiêu mẹ ngay bây giờ. Thật đấy.

Nếu không em sẽ bú vú mẹ đến hết đời".

Tôi nói: "Chị biết em mà".

Chị tôi nói: "Chị hiểu". Chị ấy thiêu mẹ ngay ở đó.

Không được tự ý thiêu mẹ đâu.

Nhưng không có hình phạt. Họ chỉ đến và nói: "Không nên làm thế".

Dù sao thì tôi nhớ mẹ.

Tôi nhớ mẹ. Tôi không nhớ bố.

Tôi không nhớ bố.

Vì ông ấy chưa chết.

Dù sao thì ông ấy không phải người bố tốt, người cha tốt.

Ông ấy không muốn làm bố. Ông ấy không thích làm bố.

Ông ấy kiểu: "Không. Không".

Nên ông không làm.

Nhưng ông ấy đã làm một điều tốt cho tôi, và tôi trân trọng.

Tôi nhìn cuộc đời kiểu

nếu ai đó làm một điều tốt cho tôi, tôi sẽ ghi nhớ.

Những gì khác họ làm, tôi có thể bỏ qua.

Bố đã làm một điều tốt cho tôi với tư cách là người bố:

ông ấy chưa từng chịch tôi.

Thật đấy. Ông chưa bao giờ.

Đó là một đóng góp rất lớn cho đời tôi.

Không bị bố chịch là một lợi thế vô cùng lớn…

tôi phải công nhận điều đó. Ông ấy không chịch tôi.

Ý tôi là, ông ấy vẫn còn sống, nên…

ông ấy chưa chịch tôi.

Ông ấy có thể…

Về mặt lý thuyết, ông ấy vẫn có thể, nhưng ở thời điểm này,

điều đó cũng không tệ lắm.

Hiểu chứ? Khi tôi còn nhỏ, điều đó sẽ rất tàn khốc, nhưng

tôi 58 tuổi rồi. Tôi có thể xử lý được.

Tôi không muốn ông ấy làm thế. Đúng thế. Tôi thực sự không muốn.

Nhưng nếu ông ấy làm thế, tôi không biết.

Tôi nghĩ tôi sẽ không hủy show đâu.

Vâng, bố tôi giờ 89 tuổi rồi.

Nó buồn cười vì giờ bạn hình dung ông ấy chịch tôi?

Giờ buồn cười hơn, nhỉ?

Vì ông ấy bé nhỏ và già rồi?

Ông ấy kiểu như…

"Con yêu cầu bố dừng lại. Được chứ?"

Các bạn đúng. Tôi nên nói câu đó trước.

Vâng, bố tôi 89 tuổi, và giờ ông ở viện dưỡng lão.

Ở viện dưỡng lão. Bạn biết nó nghĩa là gì?

Bình nước nhựa hồng trong phòng. Các bạn biết chứ?

Vâng. Ông ấy ở viện dưỡng lão.

Các chị tôi đưa ông ấy vào viện dưỡng lão

vì ông ấy quá già, không thể ngăn bọn tôi đưa ông ấy vào đó.

Ông ấy quá yếu, không thể chống lại việc bị ép buộc.

Nên chị em tôi quyết định đưa bố vào đó vì hai lý do.

Thứ nhất, bọn tôi không muốn nhìn bố.

Chúng tôi nhìn đủ rồi.

Và thứ hai, giết ông ấy là phạm pháp.

Không thể làm thế.

Nên chúng tôi phải nghĩ cách, và…

may mắn là có những nơi, có cả một ngành công nghiệp

cung cấp dịch vụ cho chính tình huống khó xử đó,

và họ hiểu. Họ hiểu.

Bạn nhìn tờ rơi và nghĩ: "Họ hiểu tình cảnh của khách hàng".

Tờ rơi ghi: "Bạn không muốn nhìn bố mình,

nhưng bạn không thể giết ông ấy, vậy hãy đưa ông ấy đến đây,

và chúng tôi đảm bảo rằng ông ấy sẽ chết một cách hợp pháp.

Không phải vì bị bỏ bê, mà vì tuyệt vọng".

Bố bạn sẽ chết một mình trong phòng với một người Jamaica

đứng cạnh giường và nói:

"Ôi, tiếc quá".

Nó viết thế đấy.

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left