The first 200 lines.
A lô?
Vâng, tôi đang đến gặp anh ấy đây...
Xin lỗi, có phải anh vừa bảo anh ta đã bỏ trốn không?
Xin chào. Tôi là Joan Watson. Trong trường hợp
ông chưa được bên Hemdale thông báo,
con trai ông đã rời trại cai nghiện hồi sáng sớm này.
Tôi đã tới trước cửa nhà anh ta để xem anh ấy có ở đây không.
Nếu có vấn đề gì tôi sẽ gọi lại cho ông.
Xin lỗi,
Tôi đang tìm anh...
Xin chào.
Xin lỗi, anh--
Shh!
Tên tôi là Joan Watson.
Ba anh đã thuê tôi
làm người đồng hành kềm cặp anh.
Ông ấy đã bảo tôi rằng ông sẽ gửi email báo cho anh về tôi.
Tôi ở đây để giúp anh chuyển tiếp
từ trải nghiệm trong trại cai nghiện
trở thành thói quen trong cuộc sống hàng ngày một cách nhịp nhàng nhất có thể,
Vì vậy trong sáu tuần tới tôi sẽ đến ở cùng với anh
cũng có nghĩa là tôi sẽ có mặt bên anh 24/7
Em có tin vào tình yêu sét đánh không?
Ơ... Tôi biết em đang nghĩ gì...
rằng thế giới là một chốn đầy nhạo báng, và tôi hẳn là một kẻ chuyên giễu cợt
nghĩ rằng em sẽ đổ vì một câu thoại như vậy.
Vấn đề là... nó không phải một câu thoại.
Vì vậy xin hãy lắng nghe khi tôi nói điều này.
Tôi chưa bao giờ yêu ai say đắm như với em hiện tại...
ngay trong khoảnh khắc này.
Em có tin vào tình yêu sét đánh không?
Tôi biết em đang nghĩ gì... rằng thế giới là một chốn đầy nhạo báng
và tôi hẳn là một kẻ chuyên giễu cợt, nghĩ rằng một cô gái như em
sẽ đổ vì một câu thoại như vậy.
Vấn đề là, nó không phải một câu thoại.
Vì vậy, xin em...
hãy lắng nghe khi tôi nói điều này.
Tôi chưa từng yêu ai...
say đắm như với em hiện tại
ngay trong khoảnh khắc này.
Chính xác.
Sherlock Holmes.
Xin đừng tỏ ra thoải mái.
Chúng ta sẽ không ở đây lâu đâu.
Anh Holmes,
Ba anh đã nói với anh về tôi hay chưa hả?
Ờ, ổng đã gửi mail, bảo tôi cứ chuẩn bị tinh thần cho kiểu như người trông trẻ nghiện.
Được, rồi ông ấy có giải thích những điều kiện của ông
đối với sự tỉnh táo của anh không?
Nếu ý cô nói tới những lời đe dọa của ổng để đuổi cổ tôi khỏi đây,
cái nơi tồi nhất và được sửa chữa ít nhất trong số năm--
đếm đi, là năm--
căn nhà mà ổng sở hữu ở New York, thì, phải, ổng đã khá làm rõ những điều kiện
của ổng đó. Tôi nghe lời thì cũng kết thúc ngoài đường.
Tôi từ chối sự, mở - đóng ngoặc kép, "giúp đỡ" của cô,
tôi cũng kết thúc ngoài đường.
Theo tôi hiểu thì đa số người kềm cặp
bản thân họ cũng là người đang phục hồi sau cai nghiện, nhưng...
cô thì chưa từng dính dáng gì tới thuốc hay rượu cả.
Ba anh đã kể cho anh.
Dĩ nhiên ổng không hề.
Ờ, anh có thể giải thích tại sao anh lại trốn ra
khỏi khu cai nghiện ngay trong ngày mà anh sẽ được thả không?
Chán.
Anh đã chán à?
Không, ngay bây giờ tôi đang chán.
Nó vẫn thường xảy ra; cô sẽ quen với việc đó thôi.
Nói về những người bạn chung
của chúng ta ở Hemdale, tôi sẽ nói rằng họ phải cảm ơn tôi
cho việc phơi ra lỗ hổng
trong hệ thống an ninh rác rưởi của họ, cô nghĩ vậy không?
Xuất sắc.
Có một người phụ nữ rời khỏi khi tôi vừa tới đây.
Cô ấy giúp anh cao không?
Thực ra là khoảng 1m80.
Tôi thật ra cảm thấy dị ứng với sex.
Tất cả những chất dịch rồi âm thanh,
nhưng não và cơ thể tôi
cần tới nó để hoạt động ở mức độ tối ưu
cho nên tôi cho chúng ăn khi đói thôi.
Cô là bác sĩ mà, cô sẽ hiểu thôi.
À, tôi không phải bác sĩ.
Từng là bác sĩ-- một bác sĩ phẫu thuật, phán đoán qua đôi bàn tay của cô.
Xe cô đậu gần đây không?
À, có, ngay bên ngòa...
Làm sao anh biết tôi có xe hả?
Vé phạt đậu xe- rơi ra khỏi ví cô khi cô làm rơi nó.
Không thể có cái này
mà không có cái kia, phải không?
Chúng ta trễ rồi. Mình đi thôi.
Ơ, trễ chuyện gì?
Thật ra là, để dành cái xe đi.
Cầu Manhattan phải qua một tuyến đường một chiều
Chúng ta sẽ đi tàu điện ngầm vậy.
Nhìn chỗ này xem. Khiếp quá!
Chờ cô dọn giùm càng sớm càng tốt.
Trước thời gian trong trại nghiện,
Tôi làm như một tư vấn viên tại Scotland Yard.
Ba anh đã kể với tôi-- ông bảo anh là một thám tử à?
Tôi từng là tư vấn viên. Dịch vụ của tôi không được trả lương,
vì vậy tôi giải đáp cho không ai khác ngoài chính mình.
Còn ở Luân Đôn thì sao?
Ở đó thì sao?
Ông ấy bảo rằng đó là nơi anh chìm xuống tận đáy.
Ông ấy nghĩ đã có gì đó xảy ra
với anh ở đó-- ổng chỉ không biết là gì.
Mẹ cô quả là một người phụ nữ đẹp trai đấy.
Bà ta phải to lắm mới lôi ba cô về lại được sau vụ ngoại tình.
Làm sao anh có thể...?
Anh vẫn chưa nói cho tôi biết chúng ta đang đi đâu.
Về chuyện đó, tôi nghĩ cô và Phụ thân sẽ rất hài lòng khi nghe.
Tôi đã lập ra một chế độ điều trị sau cai nghiện cho chính mình
để giữ cho tôi luôn bận rộn.
Tôi đã quyết định tiếp tục công việc làm một tư vấn viên ở đây...
tại New York.
== Dịch bởi ngocquevt ==
Cho tôi biết, bình thường khách hàng vẫn giới thiệu về cô như thế nào?
Ý anh là sao?
Tôi- Ý tôi là tôi thấy khó mà tin được rằng người ta thực sự sẽ bảo ai đó
rằng họ đã bị giao cho một con khỉ giúp việc được đề cao.
Khỉ giúp việc? Ồ, anh và tôi có được
cái mà người ta gọi là bảo mật giữa người kềm cặp và khách hàng,
Điều đó có nghĩa là anh có thể giới thiệu tôi theo cách nào anh thích cũng được.
Bạn, đồng nghiệp, họ hàng, và tôi sẽ hùa theo.
Nhưng thành thật mà nói, đa số khách hàng chỉ gọi tôi là
bạn đồng hành.
Hm.
Đại úy Gregson.
À. Holmes.
Cậu sao rồi? Cô Watson,
đây là Đại úy Gregson. Đại úy Gregson,
đây là cô Watson, người hầu riêng của tôi.
Xin chào.
- Cô ấy chờ ở đây. - Tôi e rằng cô ấy
khá là thiết yếu cho quy trình của tôi, Đại úy à.
Được thôi mà, thật đấy.
Thật ra là không được.
Ít nhất là không, theo email của ba tôi.
Bởi vì ổng- ổng giải thích rõ rằng công việc của một người hầu đúng nghĩa
là theo sát người mà họ chịu trách nhiệm tới tận nơi làm việc.
Cứ xem như đây chính là nơi làm việc của tôi.
Cứ xem như mọi ổ tệ nạn và giết người thảm hại
trong thành phố này là nơi làm việc của tôi.
Dĩ nhiên trừ khi cô không nghĩ mình
có lòng dạ nào mà ham thích cái công việc của tôi làm.
Tôi khỏe mà.
Cô làm ơn mang bao tay vào được không?
Bác sĩ Richard Mantlo về tới nhà vài giờ trước
thấy cửa đã bị đá tung và vợ mình...
Amy Dampier, mất tích.
Đó là, ờ...
đó là Mantlo đang ở bên kia.
Ông ấy là bác sĩ tâm lý ngoài giờ ở Bệnh viện Sanbridge,
Bảo rằng đã gặp một ca cấp cứu tối qua
và đến 5 giờ sáng mới về nhà.
Nhìn thấy cửa trước,
gọi 911.
Những cảnh sát đầu tiên đến hiện trường tìm thấy dấu vết của sự giằng co
trong nhà bếp
và trong phòng ngủ của chủ nhà.
Nhưng không hề có cô Dampier.
Có ai đòi tiền chuộc không?
Hm.
Cái gì vậy?
Tôi không chắc.
Điện thoại di động của cô Dampier, các anh thu hồi chưa?
Ta có điện thoại của cổ à?
Cảm ơn, Thám tử.
Hm.
Hm.
Hoặc là cô ta đã giảm cân cực nhiều hoặc đã trải qua
một cuộc giải phẫu thẩm mỹ lớn ở thời điểm nào đó trong hai năm qua.
Cô ấy trông hoàn toàn giống trong tất cả các bức ảnh.
Đó đúng là ý của tôi.
Những khung ảnh ô van...
cũ hơn, đã ở đây lâu hơn.
Cô có thể nhận thấy qua cái cách
tường bị phai màu. Những khung hình vuông mới hơn.
Chúng là những thứ duy nhất đặc trưng cho cô Dampier.
Ngẫu nhiên thôi? Không.
Kiểm tra điện thoại cô ấy xem.
Không có tấm hình nào của cô ta lâu hơn hai năm.
Nhưng lại có vô số hình của những người khác
trong đời cổ tới cả năm năm về trước.
Tôi thấy hai anh đã từng đã từng làm việc chung trước đây phải không?
Phải, mười năm trước.
Vài tháng sau vụ 9/11 tôi được phân tới Scotland Yard
để theo dõi cục chống khủng bố.
Holmes chủ yếu làm việc bên tội phạm giết người, nhưng, ờ...
...đường chúng tôi cũng giao nhau vài lần.
Đại úy, ông vui lòng không?
Đây?
Cô Dampier biết kẻ tấn công.
Cô ta để cho hắn vào nhà.
Đại úy,
Người- người này là ai?
Ở đây có hai cái ly bị bể.
Anh có thể thấy qua số lượng mảnh vỡ.
Rõ ràng cô ta đang rót nước cho khách của mình
khi hắn lao vào cô ấy.
No comments yet. Be the first to leave one.