The first 200 lines.
Outlander VN Fanpage
Ước gì tôi đã chết.
Giá mà khi nhắm mắt lại,
tôi gần như có thể chạm tới tận cùng của sự quên lãng.
Nhưng tôi đã hứa và phải giữ lấy lời.
Thậm chí nếu điều đó có nghĩa là tôi phải sống một cuộc đời mà mình không hề muốn nữa.
Anh ấy chết rồi.
Tất cả họ đều chết cả rồi.
Thế giới mà tôi vừa rời khỏi chỉ vài phút trước, nay đã tan thành tro bụi.
Ổn chứ, quý cô?
Cô ổn không?
Cô gì ơi?
Cô nói tiếng Anh được không?
Đây là năm nào?
Năm ư?
Năm nào rồi?
Tại sao, giờ là năm 1948.
Ai đã thắng?
Ai đã thắng Trận chiến ở Culloden?
Cô đang không ổn lắm đâu nhỉ?
Biết đâu tôi có thể đưa...
Nói tôi biết đi!
Cho tôi biết ai đã thắng Battle of Culloden, kể cho tôi ngay đi!
Người Anh! Cumberland và người Anh!
Giờ để tôi đi được chưa?
THROUGH A GLASS, DARKLY
Xin thứ lỗi.
- Xin phép, cô y tá? - Vâng?
INVERNESS Năm 1948.
Tên tôi là Randall, Frank Randall.
Tôi nhận được cuộc gọi từ bác sỹ Edwards?
Phải, đúng vậy
Chờ một chút nhé, anh Randall.
Cảm ơn cô.
Anh ấy tới rồi.
Anh Randall.
Tôi là Bác sỹ Edwards.
Cô ấy đâu rồi?
Oh, cô ấy đang nghỉ ngơi thoải mái,
Có dấu hiệu mất nước,
vài vết cắt khá lạ lùng và vết bầm tím khó hiểu,
còn lại thì cô ấy hoàn toàn khỏe mạnh
Được rồi.
Còn cảm xúc thì sao, cô ấy...
well, giờ cô ấy tốt hơn rồi, tôi nghĩ thế.
Tối qua tôi đã cho cô ấy vài viên an thần,
giờ thì đã bình tĩnh hơn rồi.
Ông có thể tắt dùm cái thứ quỷ quái ấy, được không?
Ở đây ồn quá.
Claire?
Frank.
Xin chào.
Em đã trở lại.
Và anh rất biết ơn vì điều đó.
- Vậy ư? - Dĩ nhiên rồi.
Với tất cả trái tim này.
Anh xin lỗi...
Không.
Không phải vì anh.
- Cô Randall? - Hey!
Anh làm gì vậy? Ra khỏi đây đi!
Tôi chỉ đang làm công việc của mình thôi mà.
Ấy, coi chừng cái máy ảnh chứ!
Claire.
Anh đã nói chuyện với Reverend Wakefield, và ông ấy đã chuẩn bị
vài căn phòng để chúng ta ở trong khi em dưỡng bệnh.
Sẽ không có ai làm phiền chúng ta cả.
Bà Graham có còn làm việc cho ông ấy không?
Bà Graham?
Anh chưa hỏi, nhưng sẽ đề cập với ông ấy sau
Em cần nói chuyện với bà ấy.
Em cần vài quần áo mới.
Cô ấy đã nói gì chưa?
Chưa, chỉ vài chuyện lặt vặt.
Tôi có nhận được một câu trả lời từ bạn tôi, Giáo sư Atkins.
"Xét nghiệm từ số áo quần anh gửi,
"dường như nó là một mẫu trang phục đời thường
"trong tủ quần áo của phụ nữ Scotland thế kỷ 18.
"Một hiện vật khó tin.
Anh tìm được ở đâu thế?"
Oh, đó là một câu hỏi hay ho.
Anh tính hồi đáp với ông ấy ra sao?
Tôi có thể kể gì cho ông ấy đây?
Đây không phải là loại quần áo mà cô ấy
chỉ cần bước vô tiệm và mua được, phải không?
Không.
Không, sir.
Đó là một câu đố,
Oh, cô ấy gần như ngấu nghiến hết đống sưu tầm của tôi
về trận Culloden và quân nổi dậy Jacobite.
Cơn ám ảnh đột ngột về lịch sử Scotland này là sao đây?
Tôi không biết.
Cô ấy chưa bao giờ thể hiện quá nhiều hứng thú
khi cô ấy ở cùng tôi...
trước đó.
Quá nhiều câu hỏi. Cô ấy đã trở lại gần một tuần rồi.
Anh không nghĩ đây là lúc cô ấy nên đưa ra vài câu trả lời ư?
Tôi tin cô ấy sẽ, khi cô ấy đã sẵn sàng.
Well, bài giảng của tôi không phải tự nó viết ra.
Anh biết đấy, anh không phải là người duy nhất có câu hỏi đâu.
BỊ THẦN TIÊN BẮT CÓC?
Bài báo quỷ sứ.
Cũng không hẳn thế.
Thậm chí, quỷ sứ cũng có chuẩn mực của mình.
Ở đây đáng ra phải có một báo cáo đầy đủ hơn
về sự tổn thất của dân Highlander ở vài nơi chứ.
Tôi phải nói là, bộ sưu tầm của ông ấy
là bộ đầy đủ nhất ở Scotland này rồi đấy.
Thậm chí cả người phụ trách ở Old Leanach Cottage cũng phải tự mình
tới mượn sách ở đây đấy.
Họ phải làm thế mỗi ngày sao?
Người ta nói có lẽ sẽ sớm có chiến tranh với người Nga thôi.
Stalin đang cố xâm nhập vào Tây Berlin ...
Lại thêm một cuộc chiến tranh chết dẫm khác!
Tôi rất xin lỗi.
Bà biết đó, anh ấy thậm chí còn chẳng biết từ đó nghĩa là gì.
Có lần, tôi đã gọi anh ấy là tên bạo dâm chết tiệt,
và anh ấy chẳng biết tôi đang nói về cái gì.
Sau đó, chúng tôi đã có một trận cười vật vã.
Cô biết không, bất cứ khi nào nhắc tới anh ấy,
cô luôn đề cập tới sự hài hước đáng yêu của anh ta đấy.
Tôi có ư?
Aye.
Và cả nụ cười, tóc
Đó thực sự là...
đã từng là.
Đó thực sự từng là mái tóc đỏ phi thường nhất mà bà từng được thấy trên đời này.
- Nó... - Cô không cần phải nói ra đâu.
Tôi biết, anh ấy chết rồi.
Chết, bị chôn, và... mục rữa dưới lòng đất
đã hai thế kỷ rồi.
Tôi chỉ muốn biết...
tôi chỉ muốn biết liệu anh ấy
có thật sự đã chết trong trận chiến ấy không thôi.
anh ấy đã nói với cô ảnh sẽ đứng lên và chết
cùng với người của mình trên cánh đồng hoang đẫm máu đó.
Cô có bất cứ lý do gì để nghi ngờ lời anh ấy nói không?
Không.
Cô đã có một chuyến phiêu lưu phi thường, Claire.
Rất phi thường.
Rất ít người có thể tưởng tượng ra nó.
Trân trọng nó.
Giữ nó an toàn và bảo đảm
ở một nơi đặc biệt trong trái tim mình như cô,
nhưng...
dừng dành toàn bộ cuộc đời mình theo đuổi một bóng ma.
Đừng làm vậy khi ở đây còn một người đàn ông,
một người bằng xương bằng thịt,
người yêu cô bằng cả trái tim mình như thế.
Frank?
Claire.
Anh có muốn vào không?
Em nghĩ ta có thể nói chuyện.
Cảnh này làm anh nhớ tới đêm ở nhà bà Baird.
Ngồi bên ánh lửa,
uống rượu whiskey Scotland
Như anh nhớ là, có nhiều nến hơn.
Điện bị cúp.
Em còn nhớ.
Dĩ nhiên rồi.
Đó là đêm cuối ta ở bên nhau.
Phải.
Frank, em muốn kể với anh những gì đã xảy ra với em sau khi...
Em... em không cần phải thế.
Anh, anh muốn em biết là
dù chuyện gì đã xảy ra, dù em đã ở đâu
điều thực sự quan trọng với anh là em đã trở lại.
Anh thực sự không quan tâm tới những chuyện khác.
Vậy để em nói với tốc độ riêng của mình nhé.
Hãy giữ anh hỏi của anh lại cho tới lúc em kể hết.
Anh có nhớ cái ngày em quay lại Craigh na Dun
để tìm bông hoa mà em đã thấy bên cạnh những hòn đá.
Em biết nó nghe như thế nào,
giống như em bị điên rồi vậy.
Chuyện này thực sự quá khó tin.
Nhưng...
Nó là điềm mà anh đã chuẩn bị khá tốt.
Đừng an ủi em, Frank.
Đó là chuyện điên rồ, em biết.
Nghe như là ... chuyện hoang đường được tạo nên bởi ma thuật và bụi tiên.
Em đang cố đẩy anh ra khỏi sự tin tưởng anh dành cho em sao?
Em đang cố giúp anh thừa nhận rằng dù anh đứng đây
cố gắng ủng hộ và thấu hiểu,
thì bộ não khoa học, hàn lâm của anh
đang gào thét rằng cô vợ cũ
hoặc là bị mất trí
hoặc đang cố tạo ra mấy chuyện cổ hoang đường ...
để đuổi anh đi!
"Vợ-cũ hả?"
Em đã cưới người khác rồi.
Và em vẫn còn chưa tháo nhẫn cưới của chúng ta ra đó sao.
Claire, phải thừa nhận là rất khó để hiểu hết những gì em nói
với bất cứ sự cân bằng logic nào, hay thậm chí là cả quy luật tự nhiên.
Nhưng, Claire à, anh nghĩ chúng ta còn hơn cả điều đó nữa.
Thật lòng, những gì quan trọng là em đã trở lại.
Em đã quay về.
Frank, em đã ở cùng một người đàn ông khác trong hai năm.
Và em yêu anh ấy, yêu rất nhiều, là vợ của anh ấy.
Em đã nhắc tới điều đó nhiều lần rồi, anh hoàn toàn hiểu, Claire.
Nhưng anh không nghĩ em thực sự hiểu quan điểm của anh,
No comments yet. Be the first to leave one.