The first 200 lines.
RẠP HÁT SHUBERT MAX BIALYSTOCK GIỚI THIỆU
CẬU CHÀNG HÀI HƯỚC PHIÊN BẢN NHẠC KỊCH CỦA HAMLET
ĐÊM MỞ MÀN
- Đêm mở màn - Đêm mở màn
Là đêm mở màn đây
Vở diễn mới nhất từ Max Bialystock
Không biết sẽ thành hay bại?
Dàn diễn viên vừa mới cúi chào
Khán giả xuất hiện rồi đây
Cửa bật mở, họ đi ra rồi
Cùng nghe xem họ bình luận gì nhé
Ông ấy lại thế nữa rồi
Ông ấy lại thế nữa rồi
Max Bialystock lại thế nữa rồi
Chúng tôi chẳng tin nổi
Bạn cũng chẳng thể ngờ đâu
Sao ông ấy làm thế được nhỉ?
Vở diễn tệ nhất trần đời
Chúng tôi ngồi đó thở dài
Rên rỉ và khóc lóc
Không có gì bàn cãi
Vở diễn tệ nhất trần đời
Ồ, bọn tôi muốn đứng dậy huýt sáo
Từng xem mấy vở nhảm nhí cũng chưa tới nỗi này
Max Bialystock lại thế nữa rồi
Hát hò thì vớ vẩn Sách thì bốc mùi
Ông ta làm thế với Shakespeare Chẳng khác gì Booth hạ Lincoln
Bọn tôi làm riêng cho Max Bialystock thôi đó.
ĐÊM DIỄN CUỐI
Chúng tôi không thể bỏ đi nhanh hơn
CẬU CHÀNG VUI NHỘN! NÀO CÓ…
Quả là thảm họa
Chúng tôi vẫn sốc đây này
Kẻ nào sản xuất thứ dở tệ này vậy?
Là Max Bialystock nhớp nhúa, bẩn thỉu đó
Đồ vô dụng!
MAX BIALYSTOCK NHÀ SẢN XUẤT SÂN KHẤU
Xin chào?
Ông Bialystock?
Có ai ở đây không?
Ông Bialystock?
Cậu là ai?
Cậu làm gì ở đây?
Cậu muốn gì?
Nói mau, đồ đần. Nói!
Sao không nói?
Sợ mà. Nói sao nổi.
Được rồi, tôi xin lỗi.
Xin lỗi. Bình tĩnh. Bình tĩnh đi. Lại đây với tôi.
Đến đây, đến đây.
Đến đây, lối này. Đi cẩn thận.
Chỉ là…
Hít một hơi sâu.
Thở ra chậm rãi.
Cậu là ai?
Tôi là Leopold Bloom.
Tôi là kế toán.
Tôi đến từ Whitehall & Marks, để lo sổ sách cho ông.
Ồ vậy à? Nghe này…
Ai đó?
Ôm em, chạm em.
〝Ôm em, chạm em〞. Một trong các nhà tài trợ của tôi.
Nghe này, tôi phải gặp một nhà đầu tư quan trọng.
Giúp tôi một ân huệ lớn nhé. Vào nhà tắm ngay.
Nhưng tôi không cần.
Cứ thử đi. Nghĩ đến Thác Niagara.
Ra với em ngay đây, cưng ơi.
Ôm em, chạm em. Ôm em, chạm em đâu rồi?
Hôn em, cảm nhận em. Ghì em, nhéo em. Liếm em, cắn em. Mút em…
Đây rồi. Ôm em, chạm em.
Ông biết không, hiệu quả đó. Ngay khi tôi hình dung Thác Niagara,
- tôi không còn lo nghĩ gì. - Đừng lên tiếng.
Đến đây.
Đến đây.
Xin chào người đẹp.
Ôm em, chạm em.
Ngay khi anh đóng cửa.
Em mang cho anh tấm séc chứ?
Bialy không thể dàn dựng các vở kịch nếu thiếu séc.
Của anh đây.
Nhưng trước tiên, ta có thể chơi một trò không?
Trò chơi hư hỏng nho nhỏ.
Được chứ, nàng mèo quyến rũ bé nhỏ của anh.
Ta chơi trò gì đây?
Cô gái thượng lưu và chàng thợ xây?
- Ồ, không. - Không.
Vậy giáo sĩ và diễn viên uốn dẻo?
Em thích cái đó không? Sẽ giúp em dẻo dai đó.
Em biết rồi.
Chơi trò nàng trinh nữ vắt sữa và gã chăn ngựa có 〝cái ấy〞 to đi.
Ôi, anh không nghĩ anh có đủ sức đâu.
- Đừng lo mà, em sẽ nhẹ nhàng thôi. - Được rồi.
Ôi trời ơi.
Gánh sữa nặng quá trời. Mình chẳng bao giờ đến nổi nhà mất.
Ô kìa, tên chăn ngựa hàng khủng kia.
Nhà ngươi có vui lòng giúp ta không?
Đương nhiên, nữ hoàng sữa bò bé xinh.
Trước tiên ta sẽ đỡ gánh sữa cho nàng.
Sau đó ta sẽ lấy đi sự trinh nguyên của nàng!
Không! Không bao giờ!
Đúng rồi. Đúng rồi!
Trao cho em đi, chàng ơi! Cho em đi.
Cưng à, chờ đã. Anh còn chưa uống cà phê nữa.
- Từ từ thôi. - Ôi, Chúa ơi!
Đưa em lên cung trăng đi, đồ cầm thú, đưa em lên cung trăng đi.
Được rồi, cưng à. Thứ Năm nhé. Thứ Năm quay lại.
Anh sẽ đưa em lên cung trăng thứ Năm. Anh có khi còn đi cùng em nữa.
Nhưng trước hết, tấm séc.
Tấm séc đâu rồi? Nào, tìm tấm séc đi.
Đây.
Của anh đây.
Em đã ghi đúng như anh bảo, ghi cho tên của vở kịch,
- Tiền mặt. - Phải.
Thật hài hước khi để tên vở kịch là Tiền mặt .
Ừ, vở Người băng đến đây cũng thế.
Hẹn gặp em thứ Năm. Ta-ta!
- Chào nhé. Ta-ta. - Chào.
Phải.
Mụ khọm già bẩn thỉu.
Tôi ra khỏi phòng tắm được chưa, ông Bialystock?
Ồ, đương nhiên.
Rất xin lỗi vì lỡ bắt gặp ông sờ soạng quý bà lớn tuổi đó.
〝Sờ soạng quý bà lớn tuổi〞.
Cảm ơn nhé, anh chàng bộc trực.
- Tôi treo áo khoác cho cậu nhé? - Ồ, cảm ơn.
Vậy cậu là kế toán hả?
- Vâng, thưa ông. - Thế tự đi tính sổ bản thân ấy!
Chứ tìm gì dưới váy mấy bà già?
Biến thái phết nhỉ?
Tôi biết cậu nghĩ gì.
Sao cậu dám kết tội tôi khi chưa hiểu mọi nhẽ?
- Ôi, thưa ông Bialystock, tôi không hề… - Im đi!
Tôi đang dùng phép tu từ.
Cậu biết tôi từng là ai không?
Có chứ. Ông là Max Bialystock, ông hoàng Broadway.
Không, tôi là Max Bialy…
Đúng vậy.
Đúng vậy.
Và xin được nói thêm, ông Bialystock và…
Và xin đừng hiểu sai ý tôi, nhưng…
- nhưng ông không chỉ là một lão bẩn thỉu. - Cảm ơn.
Ông còn là nhà sản xuất Broadway vĩ đại.
Và có điều này về tôi mà ông nên biết.
Khi tôi còn nhỏ,
tôi đã may mắn được đưa đến Bialy Hoos năm 1942.
- Ồ, Bialy Hoos. - Vâng.
Và tôi vẫn còn giữ cuống vé.
- Ồ nhìn kìa. - Phải.
Và kể từ đó,
tôi luôn ấp ủ ước mơ thầm kín trở thành nhà sản xuất Broadway.
Ước mơ thầm kín?
Ối chà, chàng trai.
- Tôi cho cậu lời khuyên nhỏ nhé? - Vâng.
Cứ giữ bí mật đó đi.
Hãy làm sổ sách.
Ngăn trên cùng bên trái.
Ôi Chúa tôi.
Nhìn mà xem kìa?
Đúng rồi cưng à! Có gì là phải khoe hết ra!
Ông Bialystock này, tôi xin ông một phút được không?
- Một phút? - Vâng.
- Chỉ một? - Vâng.
- Được rồi. - Khi nhìn sổ sách của ông…
- Bắt đầu! - Tôi để ý thấy…
Cậu còn 58 giây. Phí phạm hai giây rồi.
- Bấm giờ à? - Thời gian là tiền.
Rồi. Tôi đã xem sổ sách của ông.
Tôi nhìn vào cột đánh dấu 〝tiền nhận〞…
- Còn 48 giây. Nhanh. - …và tôi không thể tính sao cho khớp.
- Số của ông có vấn đề. - Còn 28 giây.
- Cậu sắp hết giờ. - …và các cột…
- Tíc tắc. - Tôi không thể…
- Còn 15 giây, 12, 9. - Tôi không làm được.
- Không thể làm với điều kiện này. - Bảy, sáu, năm, bốn, ba, hai, một.
Ông khiến tôi lo lắng tột độ.
Tôi chỉ…
Cái gì vậy, khăn tay à?
Cái gì cơ? Không, nó chẳng là gì cả.
Nếu không là gì, sao tôi không thể nhìn?
Chăn của tôi! Chăn xanh của tôi!
Trả chăn xanh lại cho tôi!
Trả chăn lại cho tôi!
Trả cho tôi! Trả chăn cho tôi.
Trả cho tôi!
Đây.
Đừng hoảng sợ.
Tôi…
Tôi xin lỗi.
Chỉ là tôi không thích ai chạm vào chăn xanh của mình.
Không quan trọng. Chỉ là một thôi thúc nhỏ.
Tôi có thể xử lý nếu muốn.
Nhưng tôi đã có nó từ hồi nhỏ, và nó giúp tôi thấy dễ chịu.
Tôi cần nằm nghỉ một lát.
Họ tới đây. Tất cả họ đều tới.
Sao họ tìm thấy mình nhỉ?
Này nhóc. Này.
Cậu…
Nhìn mà xem.
Tôi có thể giúp cậu thế nào?
- Sao thế? - Ông định nhảy lên tôi.
No comments yet. Be the first to leave one.