Vertigo

Vertigo

Download Vietnamese Subtitle

Release info

Vertigo 1958 m720p BluRay x26 BiRD
A Commentary by 1950s
Ghé thăm blog: http://cinemasaigon.blogspot.com/

Tags

BluRay
720p
720
Published on: 2013-04-11
Downloads: 175
Hearing Impaired: Yes

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

SỢ ĐỘ CAO Dịch phụ đề: QKK

Đưa tay đây!

Đưa tay đây.

Em tưởng anh đã nói là không còn đau nhức nữa.

Không, chỉ tại cái áo ngực chết tiệt này. Nó bó quá.

Không co dãn ba chiều hả? Đúng là không thanh nhã chút nào.

Em biết mấy tay bác sĩ ở sở cảnh sát rồi. Có biết thanh nhã là gì đâu.

Dù sao, ngày mai là tới ngày rồi.

Sao, ngày mai thì sao?

Ngày mai? Anh sẽ bỏ cái áo ngực này ra.

Ngày mai anh sẽ có thể gãi ngứa như bất cứ ai khác.

Anh sẽ dụt bỏ cái thứ khốn kiếp này ra cửa sổ.

Sẽ là một người... Anh sẽ là một người tự do.

Midge, em nghĩ là có nhiều đàn ông mặc áo ngực không?

- Nhiều hơn anh tưởng. - Vậy sao?

Em biết điều đó qua kinh nghiệm cá nhân hay là...

Thôi mà.

Sau ngày mai thì sao?

Ý em là sao?

À, anh tính làm gì sau khi rời lực lượng cảnh sát?

Em nói nghe như không tán thành vậy, Midge.

Không, đó là cuộc đời của anh mà.

Nhưng anh từng là một luật sư trẻ, thông minh đã quyết định...

...một ngày nào sẽ trở thành trưởng ty cảnh sát.

Anh buộc phải bỏ.

Tại sao?

Đó là tại vì cái nỗi sợ độ cao của anh, bệnh sợ độ cao đó.

Ban đêm anh thức dậy thấy anh chàng đó từ trên mái nhà té xuống,

và anh cố đưa tay ra nắm hắn, và... chỉ là...

Đó không phải là lỗi của anh.

Anh biết. Ai cũng nói với anh vậy.

Johnny, các bác sĩ đã giải thích với anh...

Anh biết, anh biết.

Anh bị bệnh sợ độ cao, làm cho anh mất thăng bằng, và anh bị chóng mặt.

Trời ơi! Cái lúc khám phá ra mình bị bệnh đó mới ghê làm sao.

Thì đúng là anh bị vậy, và bệnh đó không trị được.

Và cũng không có ai để trách. Vậy tại sao anh nghỉ?

Em muốn nói là anh có thể ngồi văn phòng, cạo giấy hả?

Đó là nghề của anh.

Còn bệnh sợ độ cao của anh thì sao? Còn...

Bây giờ giả sử như anh đang ngồi trên ghế, sau bàn giấy. Đây là cái bàn giấy.

Và một cây bút chì trên bàn rớt xuống sàn,

và anh cúi xuống để lượm cây bút chì. Và rồi! chứng sợ độ cao trở lại.

Ôi, Johnny thân mến.

Vậy, anh tính sẽ làm gì?

Anh sẽ không làm gì hết một thời gian.

Em biết đó, đừng quên, anh là một người không cần lo, như tục ngữ nói.

Khá vô tư.

Vậy sao anh không đi xa một thời gian?

Em muốn nói, để quên đi?

Ôi, không, Midge, đừng làm như mẹ hiền vậy.

Anh sẽ không suy sụp đâu.

Tuần này anh có bị chóng mặt lần nào không?

Anh đang chóng mặt đây.

Midge, nhạc này. Em có nghĩ nó hơi...

Ồ.

Cái thứ này là gì?

Áo ngực phụ nữ. Anh biết mấy thứ này mà. Anh đâu phải trẻ con.

Anh chưa từng gặp thứ nào giống như vầy.

Nó là đồ mới.

Một cái áo ngực cách mạng. Không dây vai, không dây lưng,

nhưng có đủ mọi chức năng của một cái áo ngực.

Dựa trên nguyên lý cầu treo.

Vậy sao?

Một kỹ sư hàng không ở dưới bán đảo đã thiết kế ra nó.

Ổng đã hoàn thành nó trong những lúc rảnh rỗi.

Cũng là một kiểu thú vui.

Một loại đồ nhà làm.

Chuyện tình cảm của em sao rồi, Midge?

Em biết thế nào anh cũng hỏi việc này.

Sao...

Bình thường.

Em tính không thèm kết hôn hay sao?

Anh biết là trên đời này chỉ có một người đàn ông dành cho em, Johnny thân mến ơi.

Em muốn nói anh hả. Dù sao, mình đã từng một lần hứa hẹn, phải không?

Đủ ba tuần.

Thời sinh viên thân ái.

Nhưng chính em là người đã bội ước, nhớ không?

Anh vẫn còn sẵn sàng. Ferguson Luôn Sẵn Sàng.

Nè, Midge, em còn nhớ một anh bạn ở trường cao đẳng tên là Gavin Elster không?

Gavin Elster?

Phải, cái tên hơi lạ.

Anh tưởng là em nhớ sao? Không.

Hôm nay Gavin có gọi cho anh. Cũng hơi lạ, hình như hắn biến mất hồi chiến tranh.

Có người nói hắn đã về miền Đông. Chắc hắn đã quay lại.

Đó là số nhà ở quận Mission.

Đó là khu của những kẻ lang thang, phải không?

Có lẽ.

Chắc là hắn đang vô công rỗi nghề, và muốn kiếm anh để được đãi một ly.

Anh mới vô công rỗi nghề. Anh sẽ đãi hắn vài ly và kể chuyện của mình cho hắn nghe.

Nhưng không phải tối nay. Em với anh đi uống một ly bia được không?

Rất tiếc, bạn già. Còn công việc.

Thôi, vậy chắc anh về nhà.

Midge, ý em là sao khi nói: "Không thể trị được"?

Sao?

Bệnh sợ độ cao đó.

Em có hỏi bác sĩ của mình.

Ổng nói là chỉ có một cú sốc tình cảm khác có thể trị được và cũng có thể không.

Anh không tính leo lên mái nhà nhảy xuống một lần nữa để thử chớ?

- Anh nghĩ mình có thể vượt qua được. - Vậy à, bằng cách nào?

Anh có một lý thuyết.

Anh có một lý thuyết. Anh nghĩ là nếu anh có thể làm quen với độ cao, mỗi lần chỉ một chút,

chỉ một chút xíu, như vầy, tăng dần lên, em thấy không?

Để anh chỉ cho em coi.

Đây. Để anh chỉ cho em coi.

- Mình sẽ bắt đầu bằng cái này. - Cái đó?

Chớ em muốn anh bắt đầu bằng cái gì? Leo lên cầu Golden Gate sao. Coi nè.

Coi nè. Bắt đầu.

Đó. Đó.

Bây giờ, anh nhìn lên, anh nhìn xuống.

Anh nhìn lên.

- Được rồi, không thấy gì hết. - Anh đang giỡn chơi.

- Chờ một chút. - Không thấy gì hết.

Nè.

Giỏi lắm. Anh sẽ dùng cái đó. Để ngay đây.

Được rồi, đây là bước đầu tiên.

Đó.

Được rồi, bây giờ bước thứ hai.

Được rồi. Bước thứ hai tới đây.

Đọ.

Thấy chưa? Anh nhìn lên, anh nhìn xuống, anh nhìn lên...

Anh sẽ đi mua cho mình một cái thang cao ngay tức thì.

Bình tĩnh đi.

Được rồi, bây giờ bước lên.

Không thành vấn đề.

Rồi, quá dễ. Nè, anh nhìn lên, anh nhìn xuống.

Anh nhìn lên, anh nhìn xuống.

Ôi, Johnny, Johnny.

Sao anh lại nhảy vô ngành đóng tàu vậy, Gavin?

Nghề của bên vợ tôi.

Một việc làm ăn rất thú vị.

Không, thành thật mà nói, tôi thấy nó chán ngắt.

Ít nhất anh không phải vất vả để kiếm sống.

Phải, nhưng phải có người gánh trách nhiệm.

Gia đình bên vợ tôi không còn ai.

Phải có ai đó chăm sóc lợi tức cho cổ.

Đồng sự của cha cổ quản lý xưởng của công ty ở miền Đông, Baltimore.

Cho nên tôi quyết định, chừng nào còn phải làm việc này, tôi thích về đây hơn.

Tôi vẫn luôn thích ở đây.

Anh về đây bao lâu rồi?

Gần một năm.

Anh thích, hả?

À, San Francisco đã thay đổi.

Những thứ từng làm cho San Francisco quyến rũ tôi đang biến mất rất nhanh.

Như những thứ này.

Phải. Phải chi tôi được sống ở đây hồi đó. Màu sắc, sự náo nhiệt, quyền lực.

Tự do.

Anh có nên ngồi xuống không?

Không, Không, tôi không sao.

Tôi rất tiếc khi đọc tin đó trên báo. Và tin anh đã bỏ việc.

Có phải bệnh đó xảy ra thường xuyên không?

Không, không.

Tôi chỉ không thể leo lên những bậc thang dốc quá hay lên những chỗ cao quá,

như quán bar trên tầng thượng khách sạn Mark.

Nhưng trong thành phố này có nhiều quán bar ngang mặt đường mà.

Anh muốn uống gì không?

Không, tôi không nghĩ vậy. Không, giờ này còn hơi sớm.

Tôi nghĩ là mình đã nói hết với nhau rồi, phải không?

Tôi chưa bao giờ kết hôn. Tôi không gặp lại nhiều bạn học ngày xưa.

Tôi là một thám tử về hưu, còn anh kinh doanh trong ngành đóng tàu.

Anh đang có ý định gì, Gavin?

Tôi mời anh tới đây, Scottie, khi biết anh bỏ nghề thám tử.

Nhưng tôi thắc mắc không biết anh có thể đặc biệt vì tôi mà hành nghề lại không?

Tôi muốn anh theo dõi vợ tôi.

Không, không phải vậy đâu. Chúng tôi sống với nhau rất hạnh phúc.

Vậy, thì...

Tôi sợ là cổ có thể gặp nguy hiểm.

Từ đâu?

Từ một người đã chết.

Scottie, anh có tin là một người nào đó từ trong quá khứ,

một người đã chết, có thể nhập và chiếm hữu một người sống không?

Không.

Nếu tôi nói rằng tôi tin là chuyện đó đã xảy ra với vợ tôi thì anh nghĩ sao?

Thì tôi sẽ khuyên anh nên đưa cổ tới một bác sĩ tâm thần hay một nhà tâm lý học,

hay chuyên gia thần kinh, hay gì đó... Hay chỉ cần một bác sĩ gia đình.

Và tôi sẽ kêu ổng kiểm tra anh luôn.

Vậy thì anh không giúp được gì cho tôi rồi. Xin lỗi vì làm mất thời giờ của anh.

Cám ơn vì đã tới, Scottie.

Được rồi.

Tôi... tôi không có ý thô lỗ như vậy.

Không, chuyện này có vẻ điên rồ, tôi biết.

Và anh vẫn còn là anh chàng Scot ương ngạnh, phải không?

Lúc nào cũng vậy. Anh có nghĩ là tôi dựng lên chuyện này không?

Không.

Tôi không dựng chuyện. Tôi còn không hiểu tại sao.

Cổ đang nói với tôi về chuyện gì đó.

Tự nhiên, lời nói nhỏ dần thành im lặng.

Một đám mây che ngang mắt cổ và nó trở nên trắng nhách.

Cổ đang ở một nơi nào khác, cách xa tôi, là một người nào mà tôi không biết.

Tôi gọi cổ, cổ chẳng hề nghe.

Rồi, bằng một tiếng thở dài, cổ quay lại,

nhìn tôi một cách rạng rỡ, không hề biết cổ vừa đi xa.

Không thể cho tôi biết đi đâu và khi nào.

Chuyện đó xảy ra có thường không?

Trong vài tuần qua thì ngày càng nhiều.

Và cổ đi lang thang. Có trời biết cổ đi đâu.

Có một ngày tôi đi theo cổ,

nhìn cổ đi ra khỏi nhà, như một người nào mà tôi chưa hề quen.

Cổ còn tránh đi lối khác nữa.

Lên xe và lái ra công viên Golden Gate, cách năm dặm.

More Vietnamese subtitles for Vertigo

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left