The first 200 lines.
Kolappalur.
Một ngôi làng vô danh, ngay cả ở Tamil Nadu.
Ở đó thậm chí còn không có cả sóng điện thoại.
Trong ngôi làng nhỏ đó, có một cô gái với khát khao cháy bỏng.
Biết khát khao của cô ấy là gì không?
Là được đến Hàn Quốc.
Bằng cách nào đó, cô ấy phải đến Hàn Quốc ít nhất một lần.
TẢI VIDEO YÊU THÍCH CỦA BẠN ÔNG PLANKTON TẬP 1
THÀNH PHỐ SEOUL
Mỗi ánh mắt đều đang mơ màng
Cuộc đời luôn ấp ủ điều gì đó
Những con đường mới cứ hiện ra Nhịp tim cứ đập liên hồi
Bảo trọng nhé!
Tôi đang trên đường xuống.
Tôi sẽ gặp anh ở đường chính.
Vâng, chờ chút nhé.
Hành trình vẫy gọi
Sục sôi chuyển động
Tiến gần hơn tới những ước mơ
Tôi cần cơn lốc này lắng xuống
- Này! - Không tin nổi.
Chúng ta sắp gặp Shenba rồi!
Nếu tôi nói bốn người Hàn Quốc sẽ đến gặp cô gái
với khát khao cháy bỏng nhất trong ngôi làng nhỏ bé đó,
bạn có tin tôi?
VÀI NĂM TRƯỚC
Tên tôi là Shenba. Shenbagam.
Ngày nào đó tôi muốn lên máy bay. Tới Hàn Quốc, nơi tôi thích nhất.
Biết khát khao này bắt nguồn từ đâu không?
Từ vở kịch ở trường tôi.
Cô Matilda đã kể về
Subramania Bharathi, Subhash Chandra Bose, Mẹ Teresa…
Và trong vở kịch này, tôi đóng vai Shembavalam.
Chả ai biết câu chuyện của cô ấy? Tôi cũng thế. Cho tới lúc đó.
Đó là câu chuyện về cô gái Tamil từ Kanyakumari đi tới Hàn Quốc.
Bạn có tin là văn hóa, truyền thống của Tamil Nadu,
và vô số từ ngữ Tamil
vẫn còn được sử dụng ở Hàn Quốc ngày nay không?
Đó là nhờ Hoàng hậu Sembavalam.
Hôm đó, ai cũng nhìn tôi như hoàng hậu.
Khuôn mặt bố tôi tràn ngập hạnh phúc.
Sembavalam.
Hôm qua, trong vở kịch ở trường, vai hoàng hậu của con thành công rực rỡ!
Cảm ơn ạ!
Chào Sembavalam!
Đi nào, Sembavalam.
Mọi người bắt đầu gọi tôi là Sembavalam.
Tôi bắt đầu tìm hiểu nhiều về Hàn Quốc,
thậm chí bắt đầu học tiếng Hàn.
Này! Con đang làm gì thế?
Học tiếng Anh ạ.
Cháu yêu!
- Bật to lên cùng nghe. - Mọi người sẽ chả hiểu đâu.
Bài hát Tamil à?
Nhạc K-pop ạ.
Đây là Mani.
Tôi cũng thích cậu ấy nhiều như thích Hàn Quốc.
Mình phải tới Hàn Quốc bằng mọi giá.
Này! Sao cậu không hỏi mình cách tới đó?
Được rồi, nói đi.
Đến ga xe lửa thị trấn. Hỏi mua vé đi Hàn Quốc.
Mua một vé. Mua vé rồi đi thôi.
Chú ơi, khi nào có chuyến tàu đi Hàn Quốc ạ?
Ngồi đó đi. Nửa tiếng nữa tàu sẽ tới.
Con bị ngốc à? Ai có thể đi tàu tới Hàn Quốc chứ?
Không, bố ơi. Mani nói thế mà.
Con mất trí rồi ư?
Con ngốc này!
Cho tôi hai bánh idli!
Cần gì thì cứ gọi tôi nhé.
Đừng làm phiền con bé.
Con yêu, ra đằng kia ngồi đi.
Bố có một tâm nguyện lớn.
Khi tôi lớn lên, ông muốn giao quán này cho tôi.
Ông muốn tôi cải tạo nó thành nhà hàng lớn.
Kỳ thi lớp mười sắp kết thúc. Kế hoạch là gì đây?
Mình sẽ vào nhóm khoa học máy tính.
- Khoa học! Bác sĩ! - Mình vẫn đang suy nghĩ.
Nhóm nào sau này kiếm nhiều tiền nhất?
Sao mọi người lại nhìn mình?
Mình sẽ tới Hàn Quốc.
Bằng cách nào? Bằng tàu hỏa?
Bố mẹ tôi cãi nhau rất nhiều vì giấc mơ Hàn Quốc của tôi.
"Bà đừng nói gì. Con bé sẽ quên nó sớm thôi", bố nói.
Tôi đã không quên điều đó.
Ước mơ được tới Hàn Quốc của tôi
là một phần tuổi thơ của tôi.
Giống như tôi, bố cũng từng có ước mơ. Biến quán ăn nhà tôi thành nhà hàng lớn.
Đó là lý do bố gửi tôi đến thị trấn bên cạnh
và bắt tôi tham gia một khóa học quản trị khách sạn.
Cô đâu có tài sản thế chấp, sao tôi có thể cho cô vay tiền?
Anh ơi, tôi cần tới Hàn Quốc. Hãy cho tôi vay tiền.
Cứ cho là tôi cho cô vay tiền đi,
và cô đi Hàn Quốc.
Chẳng lẽ tôi phải sang Hàn Quốc để thu cả gốc lẫn lãi ư?
- Anh còn lựa chọn nào khác không ạ? - Có một cách.
Hãy nộp đơn xin vay vốn sinh viên đi du học Hàn Quốc.
Ta sẽ thử xem.
Tốn nhiều tiền như vậy để đi Hàn Quốc thì có ích gì chứ?
Diễn viên yêu thích của anh là ai?
Sao anh cưới cô vợ này?
Sao anh làm ở ngân hàng này?
Liệu có câu trả lời nào cho các câu hỏi như vậy?
Tôi thích. Vậy thôi.
Lẽ ra tôi không nên hỏi.
- Shenbagam là ai? - Con gái tôi. Có chuyện gì vậy?
Anh bảo con gái anh sẽ chăm sóc ta.
Con bé nộp đơn xin hộ chiếu ở Coimbatore. Sao nó không nói với chúng ta?
Chắc nó đã nghĩ đến chuyện đó. Nhưng chúng ta không lắng nghe.
Nếu tới Hàn Quốc làm việc, nó sẽ bị trục xuất ngay trong ngày.
Mẹ! Hỏi thẳng con đây này.
Sao mẹ lại sợ hỏi con chứ?
Nhìn bố con đi.
Tới quán, rồi về nhà. Ông ấy chả biết gì ngoài chuyện đó.
Nó đi Hàn Quốc vì không muốn cũng kém hiểu biết như vậy.
Này, đi làm việc của mình đi.
Ít nhất giờ hãy hỏi nó đi.
- Vào nhà đi. - Vào đây.
Đừng bảo "con gái tôi như hoàng hậu" nữa và hãy tìm cách gả chồng cho nó.
Này con.
Bố không thể làm việc sung sức như trước nữa.
Bố mẹ tưởng sau đám cưới con,
bố mẹ sẽ giao quán cho con và sống hạnh phúc.
Đã có người đến đây hỏi về con.
- Bố đã rất sợ, con biết không? - Bố!
Con định làm gì thì báo cho bố biết trước.
Con cẩn thận nhé.
Người mà bạn đang gọi…
Anh ta làm khó mình.
- A lô? - Mani, giờ anh có thể trả tiền không?
Giờ tôi chưa thể trả tiền ngay.
- Anh đã đến ngân hàng này và lấy tiền. - Tôi biết thế là sai.
Tôi đã sai khi cầu xin anh.
Nếu đến hạn mà anh không trả tiền,
tôi sẽ đến tận nhà và vạch mặt anh trước mọi người.
Xin lỗi anh.
- Bằng mọi giá tôi sẽ trả trong một tuần. - Hãy trả hết tiền.
Cúp máy đây.
Này.
Sao vậy?
- Định tránh mặt em đến bao giờ? - Em nghĩ anh đang làm thế?
Đang làm việc.
Làm việc ở quán bar này?
Quên đi. Khi nào anh mới thưa chuyện với bố em?
Anh biết nói gì với bố em? Rằng anh đang làm việc ở quán bar ư?
Các bạn cùng lớp anh đều giàu có.
Nhìn anh đi. Vẫn ở đây.
Khoản nợ bố anh để lại cũng do anh gánh vác.
Anh có nên bỏ lại tất cả không?
Anh xin lỗi.
Cho anh thời gian. Anh sẽ nói với bố em.
Anh sẽ thu xếp mọi thứ.
Dù em có giận đến đâu, anh chỉ cần nói như thế là cơn giận của em tan biến.
Cãi nhau trăm lần rồi?
Có lẽ là ngàn lần?
Tình yêu của anh, tình yêu vĩnh cửu
Anh chỉ thuộc về mỗi em
Như hình với bóng
Anh sẽ mãi theo bước em
Aaralyaa
Aaralyaa
Aaralyaa
Em là ai, em là ai cô gái xinh đẹp của anh
Em là ai, em là ai Người ngự trị trong trái tim anh
Em là ai, em là ai Người ngự trị trong giấc mơ của anh
Cô gái có đôi mắt lấp lánh như đom đóm
Em là ai, em là ai mà lại gần anh đến thế
Nhớ cậu bạn anh ở Bombay không? Anh sẽ làm ăn với cậu ấy.
Nếu suôn sẻ, mọi chuyện sẽ ổn thôi. Cậu ấy đang gọi. Chờ anh chút.
Mọi nơi em đi qua Em đều cố gắng mang anh theo cùng
Em sẽ hỏi ý kiến anh và cùng anh làm mọi thứ
Dù là buồn đau hay hạnh phúc Bất kể điều gì xảy đến với em
Em sẽ chia sẻ với anh trước tiên
Đừng đi, đừng đi mà
Khi anh đẩy em ra xa, cả trái tim em
Trở nên trống rỗng và đau đớn khôn cùng
Aaralyaa
Tất cả điều anh cần
Cậu đói chưa?
Nấu xong món pongal, tôi sẽ gọi cậu.
Aaralyaa
Sắp trào kìa. Nhỏ lửa lại.
Aaralyaa
Mọi sự tìm kiếm của anh đều chỉ để được ở bên em
Aaralyaa
Aaralyaa
Aaralyaa
Aaralyaa
Này cậu.
Bạn bè đồng trang lứa cậu đã ổn định sau khi có việc ở Chennai và Bangalore.
Chẳng phải đến lúc cậu nên ổn định ư?
Thưa bác. Cháu biết rất rõ mình phải làm gì và khi nào.
Này con. Mẹ đang quan sát con đấy.
Con cứ nhìn gì trên điện thoại suốt thế?
Nó bị làm sao vậy?
Mẹ, mẹ bị làm sao thế?
Chị cứ nói suốt là con gái thì nên đi lấy chồng.
- Nhưng vẫn chưa đâu vào đâu. - Dì ơi!
Dì đến dự lễ mà. Ăn cỗ đi rồi về.
Này, tìm một chàng trai tốt đi. Gả chồng cho con bé thôi.
No comments yet. Be the first to leave one.