The first 200 lines.
Vào thời kỳ Edo, thiên hạ thái bình.
Các samurai dần dần mất chỗ đứng.
Nhưng nền hòa bình yếu lại bị chế độ
phong kiến tàn tạ của lãnh chúa Naritgusu đe dọa.
Là đệ của Mạc chúa, Naritsugu bản chất tàn bạo, coi thường luật lệ.
Bởi vì Naritsugu năm tới được bổ nhiệm làm đại thần.
Đại nhân Doi hiểu rằng Naritsugu sẽ làm suy yếu sự cai trị của Mạc phủ.
Để kiềm chế tội ác của Naritsugu
Đại nhân Doi buộc phải hành động.
5/3/1844, trước cửa phủ đại nhân Doi,
Đại thần Mạc phủ Akashi Zusho Mamiya tự sát.
Trong thư có viết rằng:
Chúa công, hạ thần ăn bổng lộc ngài mà thấy xấu hổ, tự lượng sức mình.
Nguyện lấy cái chết để dâng tấu.
Naritsugu bản chất tàn bạo, tội ác nhiều không kể xiết.
Hoang dâm, háo sắc vô độ.
Ỷ mình hoàng tộc coi thường ý dân. Chuyện này đã quá rõ, ai cũng chứng kiến.
Vậy chúng ta nên làm gì?
Bẩm, đại nhân Doi sau khi thỉnh Mạc chúa đã hồi phủ.
Vì Naritsugu là em khác mẹ của Mạc chúa,
nên ngài ra lệnh chúng ta phải âm thầm xử lý chuyện này.
Hãy làm như vậy.
[Đại nhân Doi - Đại thần pháp vụ]
Naritsugu...
từ nhỏ được gửi tới tộc Akashi
làm con nuôi nhà Matsudaira.
Nên các quan không biết xử trí sao cả.
Thế tiến thoái lưỡng nan này buộc Mamiya phải tự sát.
Ông ấy hy vọng Mạc phủ sẽ đứng ra hành động.
Ta biết rồi!
Nhưng mà...
chúng ta phải nghe theo lệnh của Mạc chúa.
Lệnh của ngài là lệnh trời.
Tranh cãi là vô nghĩa!
Xin hỏi có ngài có phải Shimada Shinzaemon?
Bằng xương bằng thịt.
Tìm được ngài khó thật đấy.
"13 Sát Thủ"
Đại nhân Doi.
Ta rất tiếc vì gọi ngươi lúc muộn thế này.
Tại hạ đã góa vợ nhiều năm nay, sớm hay muộn đâu còn quan trọng.
Chắc ngươi có nghe về hành vi phạm thượng đó.
Tại hạ có nghe.
Vậy thì...
Về lãnh chúa Naritsugu, ngươi nghĩ thế nào?
Xin phép được nói thật...
Hắn không xứng đáng kế thừa gia tộc Akashi cao quý.
Nếu Mạc chúa khôn ngoan, có lẽ...
ngài sẽ bãi tước hiệu của Naritsugu.
Chúng ta cần một người thừa kế xứng đáng hơn.
Điều này...
là không thể được!
Tại sao không?
Ngài đã bổ nhiệm Naritsugu làm cố vấn cao cấp.
Chuyện đó sẽ được tiến hành vào năm tới khi hắn tới Edo.
Mạc chúa cho phép đứa trẻ đó tham gia bàn việc quốc gia sao?
Tình cờ, ta có một người khách tới thăm.
Hãy nói chuyện với ông ta.
Ta là Yukie Makino, đến từ gia tộc Owari.
Ta phụng sự ngài Agematsu ở Kiso.
Tại hạ là Shimada Shinzaemon.
Kiso?
Năm ngoái tại hạ có nghe giữa nhà Akashi và gia tộc Owari có nảy sinh mâu thuẫn.
Những lời đồn về một tai tiếng...
Ta sẽ kể hết.
Ta không muốn giấu bất kỳ điều gì.
Tháng Tư năm ngoái.
Lãnh chúa Matsudaira Naritsugu thuộc gia tộc Akashi...
trên đường tới Edo, đã ở lại qua đêm tại Kiso.
Naritgusu là con trai của Mạc chúa đời trước...
[Matsudaira Naritsugu Chủ tộc Akashi]
Thế nên phải được phụ vụ đúng mực.
Chúng ta đã tận tâm đem cả gia đình đến phục vụ.
Uneme.
Thưa phụ thân.
- Yến tiệc đã chuẩn bị xong chưa? - Rồi ạ.
Đại nhân đã thưởng thức các bức họa chưa?
Con sẽ đem ra ngay.
Hãy bảo vợ con làm chuyện đó.
Chise!
Con trai ta mới cưới Chise được hai tháng.
Ta đã ra lệnh cho nó làm chuyện nhỏ nhặt này.
Và ta sẽ hối hận về điều đó cho tới lúc xuống mồ.
Ngươi là ai?
Tiểu nữ là vợ của Uneme Makino thuộc gia tộc Owari.
Xin ngài hãy buông tha tiểu nữ!
Chise!
Chise?
Đàn bà Kiso y hệt như khỉ núi.
Chúng thách thức ta bằng cách cào cấu.
Ngươi cũng là khỉ phải không, tên hầu kia?
Chise!
Chise!
Cổ của bọn khỉ thật là khó cắt.
Đêm đó...
Chise tự cắt cổ họng trong nỗi ô nhục.
Con trai và con dâu ta đã bị giết như thế...
ngay trước mắt ta.
Đúng là tra tấn.
Ta thà mổ bụng tự sát còn hơn sống trong ô nhục.
Nhưng ta không thể... làm sao ta có thể làm
ô nhục trăm người nhà chúa công Owari chứ?
Ta thấy hổ thẹn vì sự bất tài của mình.
Ta đành tiếp tục sống một cách vô ích để làm nhân chứng sống cho thảm kịch này.
Là một đại thần, thực thi sắc chiếu của Mạc chúa...
có điều ta làm được, có điều ta lại không thể.
Nếu ta quay lưng với Mạc chúa và chỉ trích gia quyến ngài,
việc triều chính Mạc phủ sẽ hỗn loạn, nền thái bình sẽ bị hủy hoại.
Là lão thần của Mạc phủ, ta không thể làm vậy.
Đại nhân có yêu cầu tại hạ làm gì thì xin cứ nói thẳng.
Từ khi Mamiya tự sát cách đây 3 ngày,
ta đã nghĩ ra trong đầu một giải pháp.
Giải pháp đó chính là ngươi.
Cô ta là ai?
Vùng Akashi từng là một nơi trù phú.
Nhưng Naritsugu đã đặt ra mức địa tô cao đến tàn nhẫn...
buộc những nông phu đang chết đói phải gây ra bạo loạn.
Người phụ nữ này...
là con gái của người cầm đầu đám nông dân.
Hắn đã làm chuyện này...
Hắn chặt chân tay của cô ta.
Và mang cô ta về Edo để tiêu khiển.
Nhưng hắn dần chán và tống cô ta ra ngoài đường.
Có còn lòng từ bi không vậy?
Shinzaemon, ta không quan tâm đến danh dự và địa vị của ta nữa.
Nếu cứ tiếp tục, thiên hạ tất sẽ đại loạn, dân chúng lầm than...
Cô gái tội nghiệp kia, gia đình cô sao rồi?
Hắn đã cắt lưỡi của cô ta.
Vận mệnh lại mỉm cười với tại hạ rồi.
Là một samurai sống trong thời kỳ thái bình...
Tại hạ luôn mong ước có một cái chết oanh liệt.
Giờ vận mệnh gọi tại hạ đến đây.
Ngài hãy xem, bàn tay tại hạ không ngừng run.
Máu trong cơ thể tại hạ đang sôi lên.
Tại hạ sẽ hoàn thành sở nguyện của đại nhân...
một cách thật vẻ vang.
Shimada Shinzaemon!
Trước thiện ý và quyết tâm của ngươi, ta quyết định nhiệm vụ này sẽ giao...
cho ngươi!
Đại nhân Kito, ngài về rồi sao?
[Kito Hanbei - thống lĩnh samurai của Naritsugu]
Asakawa, lãnh chúa Naritsugu giờ đang ở đâu?
Thưa, tại sảnh nghị sự.
Là người nhà Mamiya?
Ta đã bảo đừng động đến gia đình Mamiya rồi!
Tiểu nhân không dám trái lệnh của lãnh chúa Naritsugu.
Chúa công!
Sao vậy, Hanbei?
Đại nhân Doi đã khiêm nhường yêu cầu ngài để gia đình Mamiya được yên.
Đó là lệnh từ Mạc phủ!
Lại là Doi! Tên cố vấn Mạc phủ lắm mồm!
Chúa công!
Chúa công!
Điều gì khiến ngươi trở thành samurai, Hanbei?
Không phải các ngươi luôn tung hê những từ "trung thành, bổn phận"...
y như bài kinh phật?
Nhưng nếu tôi tớ được nuông chiều quá đáng,
thì một ngày chúng sẽ quên đi bổn phận mình.
Tôi tớ như Mamiya đã khinh thường chủ nhân và gây loạn.
Việc trừng phạt một tôi tớ,
kẻ được coi là tài sản của Mạc phủ,
là bổn phận của người chủ.
Chết vì chủ nhân là bổn phận của một samurai.
Chết vì chồng cũng là bổn phận của người vợ.
Chúng ta phải duy trì truyền thống và trật tự này, đúng không Hanbei?
Vâng.
Ba ngày trước...
Hội đồng Mạc phủ đã tổ chức nghị sự để bàn về việc của ta.
Quyết định đưa ra là không áp dụng hình phạt do được miễn tội.
Ước chi chúng ra lệnh xử trảm ta.
Ta rất muốn thử trải qua những chuyện như thế.
Nhà Tokukawa nhất thống thiên hạ...
chắc chẳng được bao lâu nữa đâu, phải không Hanbei?
Chúa công.
Xin đừng nói lời nghịch ngôn.
Ngươi biết không, ta sắp được phong chức vị thượng thư đấy.
Bọn họ sẽ không để yên chuyện này đâu.
Ông nghĩ chúa công sẽ được thoát dễ dàng chuyện này không?
Ngài được hưởng nhiều ưu đãi đặc biệt.
Mặc dù không cùng mẹ. Nhưng sau cùng ngài vẫn là em trai Mạc chúa.
Nếu vậy...
đại nhân Doi phải miễn cưỡng đối mặt với chuyện này sao đây?
Là một đại thần trông nom luật pháp cho triều đình,
rất có thể ông ta sẽ làm thật bí mật, lặng lẽ để tránh gây rắc rối cho gia đình.
Vậy đại nhân Doi đang tính kế gì đó sao?
Ai ngoài kia vậy?
Dạ!
Nô tài Deguchi sẵn sàng nghe lệnh.
Hãy cho người dò la chỗ đại nhân Doi.
Hãy hối lộ lính gác và người hầu.
Lấy danh sách các vị khách của ông ta từ khi Mamiya mổ bụng tự sát.
Rõ!
Chúng ta sẽ bảo vệ chúa công bằng mọi giá.
Đó là bổn phận của chúng ta.
Thuộc hạ sau khi dò la xin báo cáo.
Những vị khách này bao gồm:
Hyoudou Genba, vị quan thuộc Bộ Công.
Yukie Makino của gia tộc Owari.
Owari?
Makino?
No comments yet. Be the first to leave one.