The first 200 lines.
Tôi đã cai nghiện được hai năm, bảy tháng, và 13 ngày tính tới hôm nay.
Tôi còn có thể... nói luôn bao nhiêu giờ,
nhưng mà vậy thì các bạn có thể nghĩ rằng tôi bị ám ảnh quá.
Tôi cho là tôi chỉ muốn nói...
cảm ơn.
Không có những buổi gặp mặt này,
không có sự ủng hộ từ những con người như các bạn,
Tôi cũng không biết mình sẽ tới đâu nữa.
Cảm ơn, Eric.
Này.
Anh không sao chứ?
Tốt rồi, chúng ta chuẩn bị kết thúc nào.
Buổi gặp mặt ngày mai...
- Sherlock... - Amygdala!
Mm, 6 giờ.
Xuất sắc.
Ý anh
tự đặt mình vào trạng thái hôn mê là sao? - Tôi tự thôi miên.
Đơn giản thôi, thật đó.
Mấu chốt là sự lặp lại từ.
Từ mà tôi dùng, như cô có lẽ đã đoán ra,
là "amygdala."
Vậy là anh tự thôi miên mình
vào buổi gặp mặt động viên đầu tiên?
Không thể ngồi nghe hết những chuyện cai nghiện đó được, đúng không?
Đó là toàn bộ mục đích.
Và, anh biết đó, khi anh cảm thấy thoải mái, anh có thể chia sẻ.
Cô đã ở với tôi được một tuần rồi, Watson.
Cô biết tôi không chia sẻ mà.
Được, vậy tại sao anh không thể lắng nghe?
Lý thuyết Gác mái.
Tôi luôn tin rằng bộ não của con người cũng giống như... một căn gác mái.
Một nhà kho chứ thông tin.
Nhưng vì không gian đó có giới hạn,
nên nó chỉ nên làm chỗ chứa cho những thứ
mà một người cần để trở thành phiên bản tốt nhất của anh ta.
Do đó, việc loại bỏ những thông tin vô bổ là rất cần thiết.
Những chuyện tào lao bao gồm ví dụ như một buổi gặp mặt động viên điển hình,
tụ tập ăn uống bên ngoài,
hữu dụng thật đó.
Này nhé...
Tôi mượn chút được không?
- Này, anh làm gì vậy? - Anh ta điên rồi.
Não bộ của cô, hm?
Thông tin có ích.
Hữu dụng, sệt, màu vàng.
Chuyện tào lao.
Đó là thứ ngớ ngẩn nhất mà tôi từng nghe.
Đó thậm chí không phải cách bộ não hoạt động...
Nó là cách bộ não của tôi hoạt động.
Được rồi, nói tào lao nữa nè,
Tối nay tôi sẽ đi ăn với một người bạn
nhưng tôi sẽ trở về trước 10 giờ.
Nên tôi sẽ đến đó lúc 8 giờ...
Trọn vẹn hai giờ bỏ tôi một mình?
Cô không lo tôi sẽ đi nhậu nhẹt gì hả?
Nào, giãn tách nhau ra một khoảng ngắn
thật ra là một sự...
Một sự tiến triển tự nhiên trong mối quan hệ kềm cặp.
Đúng, cô đã từng đề cập.
Nhưng để an toàn,
tôi sẽ kiểm tra nồng độ thuốc cho anh khi tôi về.
Đại úy Gregson...
Tôi có thể trợ giúp được gì?
Tên là Casey McManus.
tối nay đã vào nhà qua cửa trước
và bị lãnh đạn ngay giữa hai mắt.
Em họ tôi bận việc rồi.
Cảnh sát được gửi tới vụ ở số 116 đường Queens.
Đó là lý do tôi gọi cho cậu.
Phải điều những người giỏi nhất của tôi lo vụ này.
Trên điện thoại anh nói anh ta đã vào gặp phải bọn trộm.
Đúng vậy. Đồng hồ và ví của anh ta đã mất.
Ngăn kéo cũng bị tung ra.
Nạn nhân có thể đã làm giật mình bọn đó
khi bước vào từ sảnh.
Holmes, cô Watson, hãy gặp Thám tử Bell,
một trong những người giỏi nhất khác của tôi.
- Chào. - Anh ta đang phụ trách vụ này.
Anh là tư vấn viên phải không?
Tôi đã nghe nhiều chuyện hay.
Phải, dĩ nhiên rồi. Anh ta là ai?
Hàng xóm ở bên kia sảnh.
Anh ta là người duy nhất thấy thi thể qua cánh cửa và đã gọi 911.
Đại úy.
Tôi sẽ đợi ngoài sảnh.
Tại sao cô cứ phải tiếp tục hành động
như thể trước đây cô chưa bao giờ thấy một thi thể nào?
Cô từng là một phẫu thuật viên. Cô đã học ở trường y.
Chắc chắn là cô đã học tập trên xác người.
Đúng. Bởi vì việc đó cũng giống y như vầy.
Thám tử Bell!
Anh đã xếp vụ này vào loại cướp của-giết người phải không?
Ừ.
Có thể anh đã sai.
Đây là một vụ cưới và một vụ giết người.
Ký hiệu "&", không phải gạch nối.
Đã có hai tội ác tách biệt xảy ra
bởi hai thủ phạm riêng biệt.
Quỹ đạo của viên đạn
đã giết anh McManus lần ngược về cái ghế này.
Kẻ sát nhân đã ngồi trên ghế khi cô ta bóp cò.
Cô ta?
Tôi có thể ngửi thấy mùi của hiệu nước hoa "T-Blossom" trên da bọc ghế.
Đó là mùi hương cho quý cô.
Một người phụ nữ đã ngồi đây không lâu trước.
Dĩ nhiên không ai trong số người của các anh.
Đây là một hiện trường còn mới
và biết tính anh, Đại úy à, họ biết rõ hơn nữa.
Chỉ còn lại người đã bắn súng.
Tiếp đi.
Tôi danh thứ hai, vụ cướp của, là do một người đàn ông.
Một người rất khỏe, nhận định qua
những vật dụng hắn đã lấy đi khỏi căn hộ.
Một gã phải mạnh cỡ nào để
lấy cắp một cái ví và một cái đồng hồ?
Anh quên mất cái tủ quần áo rồi.
Vết bụi trên tường và trên sàn
cho ta biết nó đã từng đứng ở đây,
cũng như đã gây nên những vết xước này trên sàn nhà.
Anh điên rồi.
Thật ra là không đâu.
Nó là một thứ đồ gỗ rất nặng.
Và tòa nhà này lại không có thang máy.
Ta có thể giả định tên cướp đã vác nó xuống
sáu tầng thang bộ trước khi cảnh sát tới không?
Dĩ nhiên là không rồi.
Nhưng những vết xước trên nền nhà cho ta biết
nó đã được kéo lê vào một hành lang bí mật.
Làm tôi nghĩ nó vẫn chưa rời tầng này.
Anh nghĩ sao hả?
Phải, nghĩ vậy. Anh nói bên kia sảnh phải không?
Anh... anh không vào đó được. Anh cần phải có lệnh.
Thói quan liêu. Một trong nhiều lý do tôi không làm cảnh sát.
Holmes, dừng lại.
Kẻ trộm.
Giờ anh chỉ còn cần kẻ sát nhân.
== Dịch bởi ngocquevt ==
Casey đã chết rồi khi tôi tìm thấy anh ấy.
Tôi biết lẽ ra tôi nên gọi cảnh sát trước,
nhưng gần đây mọi chuyện với tôi trở nên rất tệ
Các anh biết đó, tôi chỉ... Kinh tế lên xuống, tôi...
Và cái tủ đồ đó là đồ cổ.
Ít nhất nó cũng đáng giá hai ngàn.
Nhưng tôi- tôi chưa động một ngón tay vào anh ấy.
Không, anh không cần.
Anh chỉ đặt một viên đạn vào đầu anh ta thôi.
Sai sai sai sai sai sai sai!
Cái gì sai?
Tôi xin lỗi, tôi không nghĩ là
mình còn có thể nói rõ hơn nữa vào lúc nãy.
Có tới hai tội danh, hai thủ phạm.
Gã này có tất cả những thứ của nạn nhân.
Nhưng không có súng. Không hề có trong căn hộ của anh ta.
Tôi nghi ngờ kiểm nghiệm GSR mà người của anh làm
sẽ chỉ ra rằng anh ta chưa từng nổ một phát súng nào gần đây.
Thêm nữa, anh ta không dùng một loại nước hoa nào.
chứ đừng nói "T-Blossom" cho quý cô. Hay là anh không để ý?
Cậu là người duy nhất có thể ngửi thấy bất cứ gì trên cái ghế đó.
Cái ghế, phải rồi, rất mừng vì anh đã gợi lại chuyện đó.
Nếu như, theo giả thuyết của Thán tử Bell, tên trộm đã giật mình
bởi sự trở về bất ngờ của nạn nhân, thì tại sao hắn phải ngồi xuống?
Một thời điểm lạ lùng để trút bỏ gánh nặng sao? Không à?
Cậu biết gì không, Sherlock?
Này, anh có phiền đi mua giúp tôi một bịch bánh không?
Tôi nghĩ có một máy bán hàng tự động đặt ngoài góc kia.
Cậu ta không được mời làm tư vấn ở đây
cũng vì cái tính cách yêu kiều đó.
Anh ta lúc nào cũng như vầy sao?
Ý tôi là, cái hồi anh biết anh ta ở Scotland Yard đó?
Cậu ta là nỗi nhức nhối phiền toái.
Nhưng cậu ấy cũng rất, rất giỏi.
Tuần trước khi cậu ta giới thiệu về cô
cậu ta đã bảo cô là, ừm, "người hầu riêng" của cậu ấy à?
Kiểu giống như một quản gia, đúng không?
Anh hẳn phải rất vui
khi cậu ấy dời về đây, tại New York.
Thật ra là cậu ta đã liên lạc với tôi
trước khi rời Luân Đôn hai tuần trước.
Anh ấy gọi anh từ Luân Đôn sao?
Ừ. Bảo rằng cậu ta gọi từ Heathrow. Sao vậy?
Xin lỗi nhé.
Tên hàng xóm sẽ không nhận tội đã bắn nạn nhân.
Nói rằng hắn muốn có một luật sư.
Một gã thông minh.
Hắn ta không giết ai cả. Hắn nên có một luật sư.
Hắn cũng nói rằng hắn đã đi sượt qua một "phụ nữ lạ mặt"
trên lối cầu thang ngay trước khi phát hiện thi thể nạn nhân.
Xuất sắc! Anh ấy có nhìn kỹ cô ta không?
Có, hắn có thể miêu tả cô ta cho một máy kiểm tra nói dối.
Vì rất có thể cô ta là sản phẩm của trí tưởng tượng lập dị của hắn.
Rõ ràng là hắn ta đã nghe bạn Harry Potter đây
nói gì đó về một kẻ giết người nữ lúc còn ở hiện trường
và giờ hắn đang cố bày món đó ra đem phục vụ chúng ta.
Các anh cần cho anh ta làm việc với một một họa sĩ phác chân dung.
Chuyển một bức phác họa của người phụ nữ này đến ASAP.
Xin lỗi. Tôi phải hỏi là ai đang phụ trách vụ điều tra này?
Anh đã chỉ ra là vụ này rất quan trọng để lên tinh thần cho người của mình.
Tôi nghĩ anh chàng này đang khiến chúng ta truy tìm một kẻ giết người không có thật.
Anh thật sự muốn mạo hiểm
No comments yet. Be the first to leave one.