The first 120 lines.
LẤY CẢM HỨNG TỪ TRUYỆN NGẮN NĂM 1850 CỦA IVAN TURGENEV
KHÚC NGẪU HỨNG Ở QUÁN BAR
Tao sẽ khiến đời mày khốn đốn!
Tôi muốn biết, giúp tôi được không?
Tôi muốn ở lại
Thứ đó thật nhố nhăng.
Hãy đưa tôi ra sông
Thả tôi xuống nước
Sao rồi, ông già?
Hãy đưa tôi ra sông
Thả tôi xuống nước
Một chú vịt con bước vào quán bar. Nhảy lên quầy bar.
Nó nhìn nhân viên pha chế và hỏi: "Có ốc không?"
Anh ấy bảo: "Ốc à? Quán này không bán ốc".
Anh ấy đi tuần tra. Cảnh sát rà đường tìm mìn…
Ừ, giờ bọn tôi gọi chúng là IED. Thiết bị nổ tự chế.
Bọn tôi mất ba người trong một trận.
Đó là xe tải trinh sát. Họ ở phía trước, cách phía trước chúng tôi nửa cây số.
Tôi thấy đám mây hình nấm chết tiệt và cánh cửa bay…
Đừng nói với tôi
Không ai sống sót. Chỉ thấy hơi bốc lên.
Tôi không hiểu
Bạn tôi, Rick đã qua đời.
Hãy đưa tôi ra sông
Thả tôi xuống nước
lại nhảy lên quầy và hỏi: "Có ốc không?"
Anh ấy nói: "Nghe này".
- Anh thế nào? - Tôi ổn, cảm ơn.
"Ở đây không bán ốc".
Nhưng anh ấy nói: "Tao bảo này. Nếu mày còn quay lại,
tao sẽ đóng mỏ mày vào quầy bar đấy".
Năm 1969, tôi mất chín cộng sự trong trận phục kích.
Và…
Vậy nên…
Nhân viên pha chế nói: "Tao không bán ốc".
Nó hỏi: "Không à? Có đinh không?" Anh ấy bảo: "Không". Nó hỏi: "Có ốc không?"
Hôm nay có 100 đô-la giúp người vượt qua cơn vã thuốc không?
Không.
Được rồi.
Một chai bia thì sao?
- Một tuần sau, anh là đồ thú vật. - Không.
Người ta mong ta trở lại thành trai trẻ.
- Chúc buổi tối vui vẻ. - Cảm ơn.
Ta cảm thấy mình không còn là người nữa.
Và ta chỉ muốn cảm thấy mình lại là người.
Trời, tôi không muốn nói về nó nữa.
Ôi trời.
Mọi người thế nào?
Tốt hơn anh nếu anh không xuống đó.
- Mà này, tôi có chuyện cười hay lắm. - Một chai bia thôi.
Chắc anh thích đi xe van nhỏ, có nhiều đèn.
Tuyết rơi nhiều ghê.
- Nó cứ rơi. Trời vẫn lạnh. - Đúng vậy.
…trong thang máy trực thăng?
Cứ rơi liên tục.
- Luôn có một tên khốn trong… - Chào anh. Sao rồi?
Ổn chứ?
Tôi không giúp được.
- Bác sĩ báo cho tôi kết quả… - Được rồi.
Chỉ số đường huyết của tôi không ổn chút nào.
Đường huyết của tôi cao ngất.
Nhân viên pha chế, cho tôi một bia nhé?
Tôi sẽ trả.
Mai tôi có lương.
Ăn quá nhiều đường là nguyên nhân chính.
Nó gây tăng đường huyết.
Uống nước ngọt làm tăng đường huyết.
Chỗ này luôn chào đón anh.
Nhưng đừng làm phiền khách của tôi nữa.
Được rồi, tôi xin lỗi. Tôi…
Hôm nay, chó của tôi chết.
Xe tôi bị hỏng. Bạn gái cắm sừng tôi.
May mà có bạn gái giúp tôi…
Hay là tôi hát một bài?
Điều gì khiến anh nghĩ tôi muốn nghe anh hát?
Không biết. Tôi hát khá hay.
Khiến nơi này sôi động lên chút.
Không khí hơi buồn, nhỉ?
Thấy ông già ở kia không?
Người đeo ống hả?
- Ừ. - Ừ.
Ông ấy từng hát mỗi tối thứ Sáu.
Làm cả quán điên đảo.
Ông ấy sẽ mời tôi bia à?
Nếu anh thắng ông ấy, tôi tặng anh một lốc.
Được.
Tôi có thể hát thắng bất cứ ai ở đây.
Tôi đảm bảo đấy.
Vợ ông mà ở đây thì sẽ nhảy sung đến tụt quần.
Có khi cả ông cũng thế.
Biết gì không?
Chờ tôi chút.
Chỗ này hay đấy. Rất tuyệt. Tôi hiểu sao ông đến đây.
Thấy gã đó không?
Biết anh ta nói gì chứ?
Anh ta nói có thể hát thắng ông.
Có thể đấy.
Trời, tôi nhớ tiếng hát của ông.
Ừ, thì…
Anh thế nào?
Tôi ổn, đại úy. Ngày nào biết ngày đó.
Nhưng ngoài đó lạnh tê tái.
Ông nói sao?
Cho anh ta biết tay giúp tôi nhé?
- Ôi trời. - Tôi bảo này.
Có lẽ tôi là người duy nhất trên đời biết điều này.
Nhưng nếu nhìn kỹ,
trong cả biển đồng một đô-la đó…
Có một tờ 100 đô-la.
Tôi đã nhiều lần định lấy nó làm của riêng.
Một trăm đô-la.
Và một bia miễn phí.
Mọi người. Sẽ thế này nhé.
Một chai bia miễn phí và 100 đô-la cho ca sĩ hát hay nhất quán tối nay.
Chết tiệt.
Ngợi ca Chúa từ ái
Trời đất ơi.
Ban ơn lạ lùng
Đời tôi vốn tràn những lệ đắng
Hay lắm. Chà.
No comments yet. Be the first to leave one.