The first 200 lines.
NGƯỜI SỐNG SÓT CÙNG BURT GUMMER
Tên tôi là Burt Gummer và tôi đã được gọi bằng nhiều tên:
Người Say mê Súng, Thợ săn Quái vật, Người Sẵn sàng đón Tận thế.
Tôi từ chối mọi danh hiệu này.
Tôi là gì, là một Người Sống sót.
Tôi sục tìm trong đất cát khói bụi ở Nevada và Mexico, mạo hiểm tính mạng
săn lùng những sinh vật ăn thịt người dưới lòng đất siêu lớn tên Graboid.
Sử dụng kiến thức địa phương kết hợp cùng trực giác,
và hỏa lực, tôi đã kiểm soát được giống loài chết người này hạn chế
ở bán cầu Bắc.
Hãy tham gia cùng tôi bước vào và bước xuống
trung tâm của địa ngục.
1500 giờ, tôi đang di chuyển xuyên qua hoang mạc Nevada.
Lãnh địa xuất thân của lũ Graboid.
Những người mới còn chưa biết gì về lũ Graboid,
tôi sẽ cập nhật cho các bạn.
Graboid là một loài săn mồi dưới đất xấu xa dài khoảng 9,1m
có cấu trúc bên trong nửa cứng.
Nó cảm nhận được chuyển động của con mồi
và tung ra ba xúc tu đầu rắn mạnh mẽ để quấn lấy con mồi
và lôi nó vào bụng con Graboid.
Đây không phải nơi thích hợp để gặp gỡ, cứ tin tôi.
Tôi đã từng trải qua.
Khi đủ lớn Graboid sẽ sinh ra ba sinh vật xấu xí gọi là Shrieker.
Những con quái thú thấp, dị dạng, bị mù này
cảm nhận và săn mồi nhờ những cảm quan hồng ngoại.
Chúng sinh ra AssBlaster, một sinh vật săn mồi ăn thịt
có cánh có thể tạo ra phản ứng hóa học ở...
hậu môn của chúng
để bắn lên không trung và sà xuống nạn nhân của mình.
AssBlaster đẻ ra một cái trứng nở ra một con Graboid mới,
bắt đầu lại chu trình địa ngục này.
Tôi đã sống sót qua nhiều cuộc chạm trán
với Graboid cùng đám Shrieker và AssBlaster của chúng.
Điều đó khiến tôi độc nhất đủ tư cách để dạy các bạn
sống sót qua bất kỳ thứ gì cuộc sống ném vào bạn.
Và hãy nhớ là cuộc sống và sự sinh tồn
bắt đầu từ đây.
Ai đói nào?
CÁI NÔI CỦA NHÂN LOẠI NAM PHI
Anh đang làm gì thế?
Chết tiệt, cái lỗ thông hơi này.
Tôi đang dò đường.
Anh cảm thấy không?
Anh sẽ chỉ cảm thấy giày tôi đạp vào mông mình thôi.
Chúc may mắn với cái chân của anh.
- Chỗ này chán chết. - Thế hả?
Và tôi thấy mệt,
và tôi đói rã rời và nhiều ngày rồi tôi chưa ăn gì ngoài mấy con linh cẩu.
- Ừ, bản chất sự việc là thế. - Nhắc đến bản chất thì...
tôi đã có thể đưa bọn trẻ đến trường rồi.
Hãy nhìn về hướng tây bắc đi.
Đó là nơi bọn thú quý hiếm tụ tập.
- Ở đây chả có đời sống hoang dã gì. - Nhắc đến đời sống hoang dã...
không biết vợ tôi có về với tôi không.
Cô ta kiếm được đại gia rồi, nên nhất định không về đâu.
Anh là một kẻ ngốc nghếch hết thuốc chữa.
Ý tôi là, tôi đang tổn thương, tôi đang đau khổ.
Vậy mà anh chế nhạo tôi.
Basson. Nghe thấy không?
Tôi chẳng nghe gì sất, tôi đang đi vũ trụ mà.
Ngay đó. Thấy không?
Đúng là xui không tả nổi.
Basson!
Andrea!
Rơi sâu thật đấy.
Anh không nhìn thấy gì lạ chứ?
Hình như tôi trẹo chân rồi.
Tôi đi lấy dây thừng.
Andrea!
Tôi đến đây.
Basson. Đây.
Tôi quăng dây xuống, anh chụp lấy rồi tôi kéo anh lên nhé?
Nhanh lên, dưới này có gì đó!
Chụp lấy dây đi.
Kéo tôi ra khỏi đây. Có gì đó dưới này. Kéo tôi ra đi!
Chắc là tiếng la của anh vọng lại thôi.
- Kéo đi! - Được rồi, giúp tôi với. Coi nào.
Coi nào, trụ cho vững chứ.
Kéo tôi lên lẹ đi.
Tôi tè ra quần rồi này.
Basson!
Basson!
HOANG MẠC MOJAVE MIỀN NAM NEVADA
41 độ C.
Xin chào Nevada!
Tuyệt vời!
Mọi thứ có vị ngon hơn khi bên ngoài.
Tuy nhiên để tận hưởng hương vị các thực phẩm ngoài này
người ta phải viện đến trí tưởng tượng
khi bị dồn vào tình cảnh xấu xí.
Cho nên... hãy ôn lại.
15 phút làm cái lò đất sét này
và 32 phút để hun nóng cái lò,
rưới lên chút nước xốt,
bỏ con rắn vào lò rồi nóng cửa lại.
Giờ chúng ta chờ trong lúc
cái lò biến con rắn
thành bữa trưa.
Nóng quá.
Và đây rồi!
Nguồn protein nóng sốt xèo xèo.
Các bạn cứ tự tin Xốt Xương rồng tự pha của Burt
sẽ xua tan mọi dấu vết
của mùi vị giống thịt gà.
Anh là thằng nào vậy?
Úi chà!
Nghe như mùi thịt gà.
Ông ta đây rồi.
Người đàn ông huyền thoại, Burt Gummer.
Travis Welker, lẽ ra phải nói ông biết.
Tôi đã rất hâm mộ ông từ thời ông đưa ra hai thuyết âm mưu nổi tiếng.
Tôi đoán thế là quay xong.
Hãy giữ yên vị trí, Riley.
Khi nào tôi bảo xong mới xong.
Giao hết lại cho anh đấy.
Mọi dụng cụ đều ở đó hết.
Cảm ơn vì chuyến đi Vegas.
Chuyến đi Vegas gì?
Không khí nóng bỏng của Las Vegas.
Cậu không thể không từ mà biệt tôi.
Đó là một công ty liên đoàn, lương hươu, và bảo hiểm y tế.
Thế nên đó là người quay phim mới của ông và...
anh ta được đề cử cao lắm.
Đã làm cho các VIP rất lâu.
Cậu bị coi là nghỉ không phép đấy.
Chắc ông đã xem lý lịch của tôi rồi.
Được rồi, tôi có cái này muốn cho ông xem.
Đây là các tập tin kỹ thuật số. Nó sẽ nói lên khả năng của tôi.
Hy vọng trang web của ông có thể làm tương tự,
nhưng tôi có thể giúp.
- Anh nhắc lại giùm cho? - Tôi rất hâm mộ ông.
Hẳn là hâm mộ ông nhất.
Thực tế ông ở ngoài này ở chỗ cóc ai quan tâm ở Nevada,
hun khói rắn đuôi chuông cũng nói lên điều gì đó.
Biết nó nói lên gì không?
Nó nói ông làm không tốt như mong đợi, ông bạn.
Ông phải là một thương hiệu toàn cầu. Coi nào!
Ông biết được bao nhiêu thợ săn quái vật?
Tôi biết một người, Burt Gummer.
Lần cuối kiểm tra, ông có bao nhiêu người theo dõi trên Twitter?
Không người.
Ý kiến của anh đã được ghi nhận.
Tôi có mặt ở đây để giúp phát triển thương hiệu Burt Gummer.
Tôi nghĩ ông là một người cô độc hoang tưởng.
Ông cần được định hướng lại.
Tôi có thể sửa chữa ông.
Tôi không cần sửa chữa.
Tóc ông đâu hết rồi?
Ông muốn bắt chước Breaking Bad hả?
Muốn tuyên truyền nhân khẩu học cho giới trẻ chúng tôi hả?
Tôi quyết định làm gì với sự nghiệp của mình không liên quan tới anh.
Được thôi.
Món rắn khô phải không?
Ngon lắm! Một món tuyệt hảo của Gummer.
Ông biết không, trông ông cần một chai bia lạnh đấy.
Ông uống một chai không?
Tôi có thể đi lấy bia ngay lúc này, bố già.
Một cuộc nói chuyện bổ ích.
Bia của ông đâu?
Này.
Bỏ tay khỏi dụng cụ của tôi.
- Tôi có làm gì đâu, bố già. - Cậu làm cho chính phủ?
Không. Florida.
Ở Bờ biển Vùng Vịnh.
Thành phố Panama.
Rồi chuyển đến Pensacola.
- Pensacola? - Ừ.
Ở đó có mấy triển lãm súng lớn.
Vâng, ngay giữa các nước.
Brazil năm 74.
- Trông ông cũng ra dáng lắm. - Dáng gì?
Dáng của một người đã làm những chuyện hay ho ở Florida.
Tôi hiểu, những năm 70 yêu đương tự do mà.
Giờ gì nữa đây?
Chắc là người hâm mộ tìm đến ông.
Ông Gummer. Ông Gummer.
Ông đúng là lẩn như chạch.
Ông đúng là rất khó tìm.
Rõ ràng là chưa đủ khó.
Tôi là Eric Funvick.
Tôi đến từ... Bộ Đời sống Hoang dã Nam Phi.
Nam Phi.
- Anh là người của chính phủ? - Sao cơ?
Không, tôi rất hâm mộ ông.
- Nói tiếp đi. - Chúng tôi có...
một tình huống khẩn cấp ở Gauteng.
Gauteng?
- Liên quan tính mạng con người? - Vâng, đúng thế.
Chúng tôi được xác nhận đã thấy thứ mà ông gọi là
một con AssBlaster.
Không thể nào.
Loài này chỉ sống ở bán cầu Bắc.
Tôi chắc là một con thú ăn mồi biết bay nào khác
biết phụt lửa từ hậu môn đang gây náo loạn ở châu Phi.
- Anh bảo phun lửa? - Đúng vậy.
Mặc dù nhân chứng đã không còn sống.
- Khi nào ta lên đường? - Xuất sắc.
Hượm đã nào, Gums. Được chứ?
Anh có vẻ hối thúc nhỉ, anh Vandick?
No comments yet. Be the first to leave one.