Smothered

Smothered (Legenda Kelam Malin Kundang)

Download Vietnamese Subtitle

Release info

[𝗖𝗼𝗳𝗳𝗲𝗲𝗣𝗿𝗶𝘀𝗼𝗻] 𝗟𝗘𝗚𝗘𝗡𝗗𝗔 𝗞𝗘𝗟𝗔𝗠 𝗠𝗔𝗟𝗜𝗡 𝗞𝗨𝗡𝗗𝗔𝗡𝗚 (𝟮𝟬𝟮𝟱) 𝗡𝗙𝗫 𝗪𝗘𝗕
[𝗖𝗼𝗳𝗳𝗲𝗲𝗣𝗿𝗶𝘀𝗼𝗻] 𝗦𝗠𝗢𝗧𝗛𝗘𝗥𝗘𝗗 (𝟮𝟬𝟮𝟱) 𝗡𝗙𝗫 𝗪𝗘𝗕
A Commentary by Coffee_Prison
𝗕𝗶ê𝗻 𝗱ị𝗰𝗵: 𝗟ê 𝗛𝘂𝘆 Đô𝗻𝗴 *𝟶𝟷:𝟹𝟾:𝟺𝟺

Tags

webdl
Published on: 2026-04-02
Downloads: 12
Hearing Impaired: No
FPS: 25

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

"ĐẾN CẢ SỎI ĐÁ CŨNG CÓ KÝ ỨC." KHOA HỌC HIỆN ĐẠI

Tôi khuyên anh nên nằm viện thêm một tuần nữa.

Một số ký ức còn chưa rõ ràng, có thể sẽ khiến anh bị rối.

Như là gì chứ?

Địa danh, mặt mũi, tên gọi.

Như cái này chẳng hạn.

Rõ ràng không phải từ vụ tai nạn tuần trước.

Một vết sẹo cũ.

Anh nhớ vì sao có vết sẹo này không?

Emir.

Lại đây với bố nào.

Con không nhớ bố sao?

Anh thấy người sao rồi?

Về thể chất thì anh thấy ổn.

Có điều vẫn đang thấy mất phương hướng.

Nhưng mỗi ngày qua là anh đỡ dần rồi.

Em cứ yên tâm.

Anh nhớ gì về vụ tai nạn?

Anh chỉ nhớ ngay trước lúc va chạm xảy ra.

Lúc đó trời tối và yên tĩnh.

Anh đã phóng xe rất nhanh.

Anh hay phóng nhanh vậy à?

Lúc đi cùng em và Emir thì không đâu.

Anh còn nhớ gì nữa không?

Về chuyện chúng ta.

Anh vẫn nhớ lần đầu gặp em.

Mười tám năm trước, lúc anh đang vẽ tranh dạo ngoài đường.

Bụng anh đói meo.

Hồi ấy mới có mười lăm tuổi.

Em cùng bố em tình cờ đi qua.

Ông đã mua đồ ăn cho anh, rồi sau đó nhận anh vào phòng tranh làm việc.

Chẳng mấy chốc, anh rủ em đi hẹn hò.

Vài năm sau đó, anh ngỏ lời cầu hôn.

Những chuyện về em, anh vẫn nhớ hết.

Điều đầu tiên anh nghĩ tới sau vụ tai nạn là em và Emir.

Mà sao gặp anh em có vẻ không vui vậy.

Dĩ nhiên là em vui chứ.

Từ giờ anh sẽ cẩn thận hơn.

Anh không muốn phải xa hai mẹ con nữa.

Emir, con đừng làm vậy. Nguy hiểm đấy.

Ô tô của anh sao rồi?

Vẫn đang trong xưởng.

Camera hành trình còn nguyên vẹn không? Anh muốn xem đoạn video vụ tai nạn.

Còn đấy.

Nhưng thẻ nhớ hỏng lúc va chạm,

nên không đọc được nữa.

Bố có thấy lạ không?

Không.

Tối nay bố ngủ với mẹ hay ngủ ở phòng cho khách?

Bố mà ngủ phòng riêng thì con sẽ ngủ cùng.

Anh đã làm gì sai ư?

Anh đã đánh em hả?

Vợ chồng mình…

Vợ chồng mình đã dần xa cách mấy tháng gần đây.

Vì sao chứ?

Hẳn là lỗi của anh rồi.

Anh vẫn nhớ được chuyện ngày nào cũng làm việc đến khuya.

Anh xin lỗi.

Em vẫn cần khoảng cách cũng không sao.

Anh đã quên mất chuyện vợ chồng mình, nhưng anh sẽ không bắt em phải quên theo.

Lỗi lầm của anh nặng đến mức em không thể tha thứ cho anh hả?

Em…

Em cần thêm chút thời gian nữa.

Có được không anh?

Được chứ.

Anh hiểu mà.

Điện thoại anh này.

ALIF, HỌA SĨ TIỂU HỌA

TRIỂN LÃM TRANH CÁ NHÂN CỦA ALIF

NHẮC LỊCH

ĐÓN MẸ Ở SÂN BAY CHUYẾN BAY 09:00 TỪ PADANG ĐẾN

Anh có kể với em rằng mẹ anh sẽ đến thăm.

Vài hôm trước vụ tai nạn.

Nhưng anh không nói cụ thể khi nào.

Nếu anh cần nghỉ ngơi thêm thì cứ hẹn lại dịp khác.

Dù gì thì sáng mai mẹ cũng mới bay cơ.

Mẹ anh đã bao giờ đến đây chưa?

Alif.

Đây sẽ là lần đầu tiên em gặp mẹ anh.

Từ ngày rời Padang, anh chưa gặp lại mẹ lần nào.

Từ cái ngày anh đặt chân tới Jakarta hồi mười tám năm trước.

Lúc ấy anh mới mười lăm.

Anh không nhớ chuyện này.

Thì bác sĩ có cảnh báo anh rồi mà.

Nhưng đến khuôn mặt mẹ thế nào anh cũng không nhớ nổi.

Vậy anh liên lạc với mẹ kiểu gì?

Anh không nhớ nữa.

Anh xem tin nhắn chưa?

MẸ

CON SẼ ĐÓN MẸ Ở SÂN BAY.

CẢM ƠN CON.

Sao bố không đi đón bà nội ạ?

Bố phải hoàn tất mấy bức tranh.

Vài tuần nữa là đến triển lãm rồi.

Bố vẫn còn chục bức chưa xong.

Mẹ bảo từ năm bố mười lăm tuổi, bố chưa một lần về thăm bà.

Vì sao vậy ạ?

Bố không nhớ nổi vì sao nữa.

Con mà không gặp mẹ một ngày thôi là con đã nhớ rồi.

Nhớ một người có nghĩa là mình yêu quý người đó bố nhỉ?

Ừ, chắc thế.

Vậy có khi nào…

Bố không yêu bà chăng?

Con làm bố buồn ạ?

Không, không phải đâu.

Thật sự bố cũng muốn biết vì sao lại thế.

Có khi lúc gặp bà, bố sẽ nhớ được chuyện đã xảy ra.

Mẹ vào đi ạ.

Con chào bà nội!

Emir của bà đây sao?

Vâng, con đây.

Con chào mẹ.

Con trai của mẹ…

Alif…

Con ơi…

Mẹ cứ ngỡ sẽ không bao giờ được thấy con nữa.

Con xin lỗi mẹ.

Con bị tai nạn xe hơi, nên là…

Con đã quên mất nhiều chuyện.

Nadine kể với mẹ rồi.

Không sao con ạ.

Quan trọng là giờ có mẹ ở đây với con rồi.

Đây là phòng bố làm việc.

Bà ngủ một mình mà thấy buồn thì cứ bảo con nhé.

Con sẽ qua với bà.

Hồi còn ở quê, bà cô đơn lắm.

Ở đây đông người thế này, chắc bà sẽ ổn thôi.

Tên bà là gì ạ?

Aminah.

Anh đang nghĩ gì thế?

Anh vẫn thấy rối lắm.

Có những ký ức mơ hồ, nhưng anh vẫn nhớ được loáng thoáng.

Nhưng tuổi thơ của mình thì anh lại không nhớ được gì cả.

Đến cả mặt mẹ mình cũng không nhớ.

Là mẹ của anh đấy.

Trên đường về, bà đã kể đủ chuyện về anh.

Cả chuyện vết sẹo trên trán.

Bà nói đó là hồi anh mười tuổi.

Bố anh lấy một miếng sắt đánh anh.

Mẹ lao vào cản bố để đỡ cho anh.

Ông ta vớ một con dao

rồi chém trúng tay bà.

Sau đó, mẹ đã bế anh đi trốn.

Anh chưa bao giờ muốn kể về vết sẹo đó mỗi lần em hỏi.

Có lẽ với anh, đó là ký ức quá đau thương.

Hoặc chỉ đơn giản là anh chưa từng muốn mở lòng với em.

Anh chỉ nói rằng

anh từ biệt mẹ ở quê nhà để tìm một cuộc sống tốt hơn ở Jakarta.

Vậy không phải sao?

Không phải.

Bà bảo anh bỏ đi mà chẳng nói lời từ biệt.

Anh cứ thế mà đi.

Suốt mười tám năm trời đằng đẵng sau đó,

mỗi ngày thức dậy, bà chỉ mong sẽ thấy anh

ở bên cạnh bà.

Đây bà ơi.

Bà gạt sang trái là có nước nóng.

Nhưng cẩn thận không bỏng.

Gạt sang phải là nước lạnh.

Con hay gạt vào giữa, lệch qua trái chút

là nhiệt độ nước sẽ vừa phải luôn.

Con đã dọn sạch phòng này rồi.

Có cả dầu gội và xà phòng mới.

Xà phòng hương sả đó bà.

À đâu.

Đúng rồi, hương sả.

Mẹ ơi…

Hãy tha thứ cho con…

Có chuyện gì thế con?

Con làm sao vậy?

Đứng dậy đi chứ?

Con đã để mẹ phiền lòng rồi. Con là đứa con bất hiếu.

Mẹ biết, con đã mắc lỗi lầm.

Nhưng mẹ đã tha thứ cho con rồi.

Anh sao thế?

Không biết nữa.

Chỗ này vừa đau đớn vừa trĩu nặng.

Sao thế anh?

Chẳng diễn tả nổi, cảm giác lạ lắm.

Chắc anh phải khóc cho nhẹ lòng.

Là vì anh đã nhớ lại mọi chuyện?

Không, anh vẫn không nhớ nổi mặt mẹ, cảm giác lạ lùng lắm.

Con chưa thấy bố khóc bao giờ.

Bố làm con lo quá.

Con đừng lo, Emir. Bố không sao đâu.

Có lẽ đây là một phần của quá trình chữa lành.

Con tự chuẩn bị bữa sáng à?

Vâng, mẹ ạ.

Nhà con không có ô sin.

Ô sin?

Là giúp việc ấy ạ.

Sao lại không có?

Anh Alif không thích người lạ vào nhà.

Để mẹ phụ cho.

Mẹ sẽ giúp việc cho con.

Con cũng đang giúp việc đó bà.

Trong nhà không bật nhạc gì à?

Lúc nấu nướng bà thích nghe nhạc.

Có vậy thì nấu sẽ càng ngon hơn.

Được rồi.

Smothered subtitles in other languages

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left