The first 200 lines.
Rượu đến đây.
Các vị khách quan cứ từ từ dùng.
Cần gì cứ dặn dò bất cứ lúc nào nhé.
Tiểu tử huynh tòng quân 10 năm,
số lần giết giặc, phá trận
lập công
còn nhiều hơn cả mấy huynh đệ ta cộng lại.
Đều là công lao của các huynh đệ.
Mộc Lan,
huynh thực sự quyết định xuất quân sao?
Đúng thế, ta muốn quay về
ở bên người thân.
Ta ở ngoài biên cương đánh quân Như Quốc liền ba ngày trời,
cô liền cho ta xem cái này à?
Đổi thành Khúc Phá Trận cho ta.
Tiểu nữ không biết múa.
Để ta dạy cô.
Ta giỏi Khúc Phá Trận nhất đó.
Ta đích thân dạy cô.
Tiểu nương tử, đừng sợ.
Tam gia, tam gia,
Tuyền Nhi cô nương bọn ta thực sự chỉ mời đến để múa thôi.
Không như ngài nghĩ đâu.
Ta nghĩ thế nào?
Coi ta là loại người gì vậy?
Tiểu nương tử.
Xấu hổ à? Nhiều người như vậy không xấu hổ được sao?
Các ngươi đuổi hết bọn họ đi giúp ta.
Cô đừng đi.
Ta còn chưa dạy cô múa mà.
Khúc Phá Trận
coi trọng nhất là chữ "Phá".
Đi.
Trong quân có lệnh không được quấy nhiễu dân chúng.
Nhưng đám vô lại này
ức hiếp người quá.
Ta đã không còn là binh lính nữa,
chỗ này giao cho ta,
các người đi trước đi.
Cút đi.
Đi đi.
Ta sai rồi, đại nhân.
Ta sai rồi, đại nhân, ta sai rồi.
Còn một tên không sợ chết phải không?
Ngây ra làm gì?
Giúp đỡ đi.
Còn ngây ra làm gì?
Lên cho ta.
Ngài tha mạng, đại nhân.
Tiểu nhân cũng gần như là người triều đình.
Tỷ phu ta
là thành cục Ung Châu, Vương đại nhân.
Biết luật vẫn phạm luật, tội nặng thêm một bậc.
Bây giờ ta đưa ngươi đến quân doanh
để quân pháp xử lý.
Tiểu nhân biết sai rồi, biết sai rồi.
Đại nhân, hay là thế này,
tất cả đồ đạc hôm nay bị đập hỏng,
tiểu nhân chấp nhận bồi thường hết, bồi thường gấp đôi.
Chưởng quầy.
Đại hiệp
có gì dặn dò?
Tính tiền đi.
Tam gia, gấp đôi là 50 văn tiền.
Đền…
Đền, đền, đền.
Đại nhân, ta nhất định sẽ đền.
Đại nhân có thể
để tiểu nhân đứng dậy trước không?
Cầm đi.
Đa tạ tam gia.
Đại nhân, vừa nãy
làm đổ đồ của ngài rồi.
Chút tiền này bồi thường cho ngài.
Vậy tiểu nhân
đi trước đây.
Dậy đi, dậy hết đi.
Đi thôi, nhanh lên.
Nhanh lên.
Tam gia đi thong thả.
Đa tạ tam gia.
Đa tạ đại hiệp cứu giúp.
Ân nhân.
Ta tên Mộc Lan.
Nghe nói quý công tử
rất giỏi điêu khắc.
Con trai ta sao?
Khắc đẹp thật.
Ngài là…
Ca ca đưa cậu đến một nơi thú vị.
Đừng động vào con trai ta.
Cho hỏi…
Cha, mẹ, con về rồi.
Cha!
Mẹ!
Làm gì thế?
Ta muốn báo quan.
Báo quan?
Báo quan cái gì?
Cha ta và Kê đại nhân là người quen cũ,
xin hãy thông báo.
Ai đến cũng muốn gặp Kê đại nhân.
Sao ta không biết cô?
Mau đi đi.
Chuyện rất khẩn cấp, cho ta đích thân…
Mụ đàn bà này, báo quan cái gì?
Cô dám đánh ta.
Ta đánh nha dịch, theo luật phải bị bắt giữ.
Bây giờ đủ để gặp đại nhân các ngươi rồi chứ?
Ngay cả một cô nương cũng không đánh lại được
mà cũng dám coi thường nữ nhân.
Cô nương,
ta thấy cô thân thủ không tầm thường,
chắc hẳn từng tòng quân đúng không?
Cha ta từng tòng quân,
từ nhỏ ta đã học thuật phòng thân.
Cô muốn gặp Kê đại nhân sao?
Khốn nạn.
Bổn quan đã tuần tra 20 huyện,
chỉ có cháo ngươi nấu
trong đến mức nhìn thấy cả bóng người.
Lương thực cứu tế của châu phủ phát đâu?
Lẽ nào bị đám sâu mọt các ngươi nuốt rồi sao?
Đại nhân.
Ngươi xem những người dân này
ăn không no, mặc không ấm.
Các ngươi còn ở đây làm điều rồ dại.
Người đâu,
áp giải hắn đến đại lao nha môn,
bổn quan phải đích thân thẩm vấn tội tham ô của hắn.
Nếu muốn sống thì lập tức nấu lại cháo.
Đứng dậy.
Nếu cháo nấu ra
không giữ được đôi đũa này thẳng đứng
thì chặt đầu ngươi.
Vâng.
Hay, đúng là quan thanh liêm.
Đa tạ đại nhân.
Phái quan tốt đến cứu chúng ta rồi.
Không dám nhận.
Không dám nhận.
Đến cứu chúng ta rồi.
Bẩm Kê đại nhân,
cô gái này đến báo quan.
Kê đại nhân,
cha, mẹ ta
đều chết rồi.
Cha cô là?
Mộc Định Phương.
Cô là con gái của Mộc đại ca, Mộc Lan.
Chuyện rốt cuộc là sao?
Ta nghi ngờ bọn họ
bị người khác hại chết.
Ngũ Lương, đi điều tra.
Lập tức đưa người đến Mộc Gia Trang,
nhất định phải tìm ra hung thủ cho ta.
Vâng.
Đại nhân, Mộc Lan vẫn còn một chuyện muốn cầu xin.
Cô nói đi.
Đệ đệ ta, Mộc Hoằng mất tích rồi,
phiền ngài cũng cùng tìm kiếm.
Mộc Lan,
hiện nay trong phạm vi trăm dặm đang xảy ra nạn đói,
lưu dân đông như kiến.
Ta nghi ngờ Mộc đại ca và Mộc đại tẩu
có lẽ đều bị lưu dân giết chết.
Đệ đệ cô Mộc Hoằng cũng lành ít dữ nhiều.
Nhưng cô yên tâm,
dù bổn quan phải lật tung cả nơi này lên
thì cũng nhất định cho cô một câu trả lời.
Tin Kê đại nhân đi.
Mộc Lan,
cô có bất kỳ khó khăn gì
thì mau chóng nói cho Kê thúc thúc.
Đa tạ đại nhân.
Ông chủ, cho hai chiếc quan tài.
Lấy ván gỗ hay gỗ sam?
Loại tốt nhất
mà số tiền này mua được.
Phiền ông đưa tới Mộc Gia Trang giúp ta.
Hôm nay cần luôn.
Được.
Cô nương, tiền của cô là giả.
Tiền giả?
Cô nương, cô xem,
dạo này gần đây
thường xuyên nhận được tiền giả.
Có người cầm đi mua gạo, có người cầm đi mua vải.
Tiền của cô từ đâu ra?
Số tiền này
đền cho cô.
Hàng tốt đừng bỏ lỡ.
Khách quan,
đến xem đi.
Buôn bán thế nào?
Tam gia.
Sao mới đó đã lại gặp ngài rồi?
Mỗi tháng một lần.
Thuế thân thế nào rồi?
Phải nộp rồi chứ?
No comments yet. Be the first to leave one.