The first 200 lines.
Tôi không biết là tôi đã được đưa vào đây từ lúc nào
và ai đã đưa tôi vào đây.
Tôi chỉ biết là
mình có rất nhiều anh em sống chung một nhà. Nhiều lắm.
Nhiều đến nỗi mà tôi không thể nào nhớ hết được tên của những người anh em đó.
Bởi vì cứ vài ngày là có thêm một thành viên mới.
Hôm nào có đứa mới được đưa vào,
nó khóc, khóc suốt mấy ngày liền.
Khóc nhiều lắm, khóc đến nỗi mà làm anh em tôi không thể nào ngủ được.
Có đứa nó khóc cả tuần…
rồi dần dần không còn khóc nữa…
mà chỉ ngồi một chỗ nhìn xa xăm.
Chắc có lẽ nó biết rằng
cho dù nó có khóc hết nước mắt đi chăng nữa,
thì ba mẹ của tụi nó cũng chẳng bao giờ quay trở lại đón tụi nó.
Khi mới vào trong đó,
cũng giống y như vậy thôi.
Nhưng dần dần, anh em tụi tôi cũng quen.
Là bởi vì anh em tụi tôi biết rằng
cũng còn có rất nhiều người có hoàn cảnh giống như anh em tụi tôi.
Như tôi nè, tôi bị mù từ lúc nào không biết.
Còn… thằng này nè, nó tên là Tâm, câm điếc bẩm sinh từ nhỏ.
Nó hiền lắm. Ai nói gì nó cũng cười thôi.
Còn một thằng nữa, nó đang ngồi ở dưới đó đó.
À, nó ở bên này.
Nó… nó bị liệt hai chân.
Nó hận cha mẹ nó đã bỏ rơi nó từ nhỏ.
Cho nên nó không muốn tham gia chương trình này.
Nó chỉ muốn tới đây để ủng hộ tinh thần cho tụi tôi thôi.
Ba anh em tụi tôi may mắn còn có má Tư ở bên cạnh.
Má Tư là một người tuyệt vời nhất trên cuộc đời này
mà ba anh em tụi tôi có được.
Tuy là thân thể của các con không được lành lặn,
nhưng mà tâm hồn của các con thật là đẹp.
Dù chúng ta gặp bất cứ hoàn cảnh nào,
thì các con cũng không được chùn bước.
Nhớ chưa?
- Dạ. - Dạ.
Má Tư đột ngột qua đời
khi anh em tụi tôi khoảng 14 tuổi.
Có nhà chùa và cô nhi viện đến đón tụi tôi về nuôi.
Nhưng anh em tụi tôi không muốn làm gánh nặng cho bất cứ ai,
quyết định ra ngoài kiếm sống.
Nương tựa nhau mà sống như anh em ruột thịt cho tới ngày hôm nay.
Tâm.
Ước mơ của mày là gì?
Khỏi hiểu luôn.
Còn mày? Ước mơ sau này của mày là cái gì?
Tao hả?
Tao ước sau này là tao có một cái căn nhà thật là bự luôn
để cho ba đứa mình ở chung.
Ước mơ này được nè.
Đức, ước mơ sau này của mày là cái gì?
Ước mơ của tao hả…
…gia đình của mình sẽ xem được cái chương trình này
và nhận ra được tụi tôi là con.
Để cho tụi tôi có cơ hội được nhìn thấy cha mẹ của mình
dù chỉ một lần thôi.
Qua chương trình này
đã có rất nhiều người tìm được gia đình của mình.
Tôi mong rằng điều kỳ diệu sẽ đến với tất cả các anh.
Vô kìa.
Cái TV nó cũng bị đứt mống giống tao nữa kìa mày.
Mày tào lao.
Chắc nó tuột cáp thôi à.
Lên kiểm tra coi.
Lên coi đi.
- Chân tao vầy sao lên coi? - Mắt tao vầy sao tao lên coi?
Tao mà có thể đi được, nhìn được… À, nhìn rồi…
đi được giống như thằng Tâm là tao đi lên rồi.
Nói tóm lại, người ta gây lộn tới vậy rồi.
Nó thấy đường được, nó đi được.
Vậy mà nó vẫn không chịu lên sửa, mà nó vẫn còn ngồi nó ăn uống kìa.
Nó rất là bực bội khi phải làm việc này đúng không?
Nó rất hãnh diện khi làm việc này.
Sao nó lâu quá vậy? Có khi nào chập điện nó dính ở trển luôn không mày?
Tào lao quá.
Xoay. Vặn.
Có rồi. Nhanh lên.
Có rồi. Vô.
Hình đâu?
Làm sao tao biết được có tiếng mà nó không có hình?
Đi ra kêu nó đừng có xuống.
- Nói còn không xong nữa. - Rẽ trái.
Đừng xuống. Chưa có xong.
Kêu nó đừng có xuống.
Mày đừng có xuống. Chưa có xong.
- Đừng có xuống. - Xuống đây làm cái gì? Đi lên.
Tại nó á!
Chừng nào kêu xuống mới xuống.
Đừng có xuống.
Thằng tâm nó chọi mày á, tao không biết gì nha.
Vậy giờ sao?
Thì kêu nó xoay đi.
Mày xoay đi.
Kêu nó đừng có xuống chứ. Vặn đi.
Mày vặn tiếp đi.
Quay qua hướng nào?
Trái phải gì cũng được, cứ vặn, vặn.
Mày xoay trái phải gì cũng được. Vặn, vặn đi.
- Vặn. Có rồi. - Trái.
Ê, có rồi.
Hết rồi.
- Dừng lại. - Vặn.
- Ê, trái. - Trái, trái, phải.
Trái.
- Ê, dừng. - Phải tiếp. Nữa.
- De lại. - Tiếp cái gì mà tiếp!
Hả?
Đi luôn rồi!
Mưa to quá, không có nghe.
Dừng lại.
Từ từ thôi.
Mày vặn từ từ thôi.
Ngừng lại. Rồi, được rồi.
Phải. Qua rồi, xoay tiếp.
Tao kêu ngừng lại.
Ngừng lại!
- Kêu ngừng lại, chứ không phải phải! - Ngừng lại. Không phải phải.
Ngu ghê thiệt.
Phải nữa hả? Phải.
Qua phải. Mạnh lên.
Khi nào kêu quay lại thì quay lại.
Nghe tao nè. Không nghe thằng nào hết.
Tự nhìn màn hình nè. Chỉnh.
- Được chưa? - Trời.
Nhìn vô, chỉnh.
Chưa có được.
Có rồi.
Rồi, xong luôn.
Thôi, ngày mai coi lại trên YouTube.
Vậy là nó đứt bóng đèn thiệt giống tao luôn rồi hả?
Chào, xin chào cả nhà.
Cả nhà có khỏe không? Christie đang ở một chỗ này rất là nổi tiếng.
Quán chuối nướng Ba Trái Chuối nè.
Chà, xếp hàng dài quá chừng luôn.
Cho em qua một tí nha.
Em đang quay livestream nè.
- Chào. Xin chào. - Chào.
- Đông quá trời luôn. - Xin chào.
Đây là chỗ lấy phiếu nè.
- Người nổi tiếng. - Lâu lắm. Trời ơi, chờ lâu lắm.
Hai phần combo đặc biệt.
- Ba Trái Chuối xin chào. - Đây là Ba Trái Chuối.
- Ba Trái Chuối xin chào… Xin chào. - Còn đây là thành viên thứ 1 trong quán.
Xin chào. A, còn đây là nhân vật chính của chúng ta đây.
Ai đến đây cũng biết ảnh hết. Hot boy chuối nướng.
Anh ơi, anh có thể chào mọi người không?
Ủa, anh cũng tới đây nữa hả?
Anh tới gặp mấy anh chủ quán. Em cũng tới ủng hộ hả?
Dạ, em cũng hay ăn ở đây.
Xin chào các anh, tôi là John,
là biên tập viên của đài truyền hình mà mấy anh mới tham gia đó.
Còn đây là Christie, sinh viên thực tập của đài.
- Ba Trái Chuối xin chào. - Ba Trái Chuối xin chào.
Chúng tôi biết rồi.
Từ nãy giờ cổ ở đây cổ quầng quá trời luôn à.
Hôm nay chúng tôi tới để thông báo tin vui cho các anh.
Chương trình vừa phát sóng, chúng tôi lập tức nhận được điện thoại.
Tin vui gì vậy?
- Ba Trái Chuối xin chào. - Ba Trái Chuối xin chào.
Đã có người nhận là mẹ của anh Tâm. Bác đang ở Gia Lai.
Cái gì? Anh vừa mới nói là
- có người là mẹ nhận thằng Tâm là con hả? - Đúng rồi anh.
Trời ơi, Tâm ơi Tâm, Tâm, có tin vui.
Mẹ mày tìm mày rồi kìa.
Ba Trái Chuối xin chào.
Nó không có ở đó đâu.
Nó ở bên hướng 12 giờ của mày á.
Tâm.
Có tin vui.
Có người là mẹ nhận mày làm con kìa. Chúc mừng!
Có người nhận làm mẹ của mày á.
Nó hỏi là có thiệt hay không.
Không sao.
Nó tìm được mẹ rồi.
Nó mời ăn miễn phí hết.
Chuẩn bị đóng cửa quán lên đường.
Mấy anh, em muốn đi theo cùng mấy anh có được không?
Không được, em là con gái. Đường sá xa xôi, em đi nổi không?
Em thích nữa là khác.
Em muốn đi theo để quay lại quá trình các anh đi tìm gặp gia đình
để làm phóng sự cho đài.
Nếu như mà em làm tốt,
em sẽ được đài truyền hình nhận vào làm biên tập viên chính thức đó.
Vậy thì đi!
Để em về lo thuê xe. Sáng mai mình đi sớm nhé.
Thôi, tụi mày đi đi. Tao không đi đâu.
Gì kì vậy?
Đi hết rồi, ai bán quán?
Mày điên quá, bán bán cả đời.
Tìm mẹ là nguyện vọng, là ước mơ của nó.
Gặp được nhau, chắc chắn mẹ con của nó sẽ rất là vui.
Vui không? Vui thì tại sao đẻ ra rồi bỏ rơi nó?
Mày cứ vậy hoài.
Các anh ơi. Tôi đến chỉ để thông báo thôi.
Còn đi hay không thì tùy các anh.
Bác ấy đang bị bệnh rất nặng.
Bác phải nhờ người khác nói chuyện.
Bác nói, "Nếu có thể, thì hãy cho bác gặp Tâm một lần cuối trước khi nhắm mắt".
No comments yet. Be the first to leave one.