The first 200 lines.
Lũ thần Phật bằng tượng bùn, tượng gỗ các người
ăn hết hương hỏa nhân gian
mà vẫn nhẫn tâm cướp đi
cốt nhục ta nuôi bằng máu thịt.
Tìm được đến chỗ tồi tàn này
thì chân ông đây cũng chuột rút luôn.
Trong thôn tai vách mạch rừng lắm.
Chết bao lâu rồi?
Mười ngày rồi.
Tiểu Châu,
còn lề mà lề mề gì thế?
Mắt rơi xuống đất rồi kìa,
mau vào làm việc đi.
Tiểu Châu?
Dung mạo của Tiểu Châu
giống con gái ta quá.
Vẫn quy tắc cũ,
chuẩn bị đủ chỉ vàng sợi thô, sợi mảnh,
thắp năm nén hương
gọi xác, giữ hồn.
Mau nén nước mắt
để cô ấy ra đi thanh thản.
Giao chỗ này cho ngươi nhé.
Yên tâm đi.
Nhất định sẽ để con gái ông được mồ yên mả đẹp.
Yên tâm đi.
Nó là đứa con gái ngoan.
Nó lo lắng cho cả mấy kẻ ăn mày bên bờ sông,
mấy kẻ chết cóng ở đầu ngõ.
Sư phụ, sư phụ.
Thế này là đẹp rồi.
Nhìn tươi tắn quá,
giống hệt như lúc còn sống vậy.
Cô làm việc đi.
Cứ làm việc của cô đi.
Ta không làm phiền nữa.
Ta không làm phiền nữa.
Khâu xong chưa vậy?
- - [Những năm đầu niên hiệu Càn Phù, Hoàng Sào khởi binh, triều Đường
- - [Ngay sau đó, tà ma quấy phá Hoa Châu, khiến đất đai hoang vu khắp nơi,
[Tai họa yêu tà và chiến loạn đan xen, giang sơn nhà Đường hoàn toàn tan vỡ]
Đứng lên cho ông!
Huynh đài tha mạng.
Đây là đâu?
Sao ta lại ở đây?
Chắc chắn do tên khốn nhà ngươi giở trò.
Nói đi!
Có ý đồ gì?
Tại hạ Dương Tri Chí, thị lang Hộ bộ,
Đêm qua vẫn đang nghỉ ngơi trong phủ,
sao...
Sao tỉnh dậy lại ở đây thế?
Kẻ nào bắt ông đây đến đây?
Ra đi!
Biết ông đây là ai không?
Mau thả ông đây ra,
nếu không
ông đây dỡ cả cái miếu rách của ngươi đấy.
Cút ra đây!
Đừng la hét nữa.
Ngươi vội vã muốn chết thế
thì cũng đừng làm liên lụy người khác chứ.
Ai thế?
Cút ra đây!
Nhưng ông giam bọn ta
ở đây mà.
Hai vị đừng nóng.
Trước khi hai người tỉnh dậy
ta đã tỉnh một lúc lâu rồi.
Đến giờ chúng ta vẫn bình yên vô sự
chứng tỏ kẻ ra tay chắc chắn có ý đồ.
Điền tướng quân,
ta nói không sai chứ?
Ngươi biết ta sao?
Một năm trước, lúc thiên tai mới xảy ra,
quân Thần Sách đã giúp đỡ Hoa Châu rất nhiều.
Tất nhiên là ta biết ngươi rồi,
Tướng quân Điền Tận Hiếu.
Thứ sử Hoa Châu,
Trần Vi Sơn,
Trần đại nhân?
Đúng là Trần đại nhân thật rồi.
Trần đại nhân,
Điền tướng quân,
rốt... rốt cuộc thế này là sao?
Đêm qua Nhữ Châu rơi vào tay giặc,
dân đen đầy thành,
không ngờ lại bị đồn là Phật Di Lặc hạ phàm.
Ta đang định gọi nha dịch đánh chết mấy tên cầm đầu
thì tự nhiên trời đất quay cuồng,
lần tiếp theo mở mắt ra
thì bất ngờ phát hiện mình bị kẻ gian bắt cóc đến đây.
Hai vị,
hai vị có nhớ
trước khi ngất đi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì không?
Biết đâu
có thể phát hiện ra manh mối gì đó.
Lẽ nào
ta không hoa mắt?
Đêm qua, hình như hạ quan
thấy loáng thoáng thứ gì đó lạ lắm.
Ngươi là ai?
Ngô Song?
Ta đang nghi ngờ
có phải bị hoa mắt
thì tự nhiên mắt mũi tối sầm,
rồi bất tỉnh nhân sự luôn.
Lúc tỉnh lại
thì đã ở trong miếu hoang rồi.
Dương thị lang, ngươi không hoa mắt đâu,
bởi vì
ta cũng từng gặp người phụ nữ này.
Giờ Sửu ba khắc hôm qua,
ta vừa dẫn đội tinh binh
bí mật truy bắt tên cầm đầu phản quân ở Vĩnh Bình Phường xong...
Các ngươi thu quân về doanh trại phục mệnh.
Ta sẽ tự mình đến Hữu quân bẩm báo.
Vâng.
Kẻ nào?
Ta là Điền Tận Hiếu, hộ quân của quân Thần Sách.
Phía sau tấm thẻ ghi tội danh
viết rõ ràng là
Ngô Song.
Đúng là cái tên này.
Hoang đường.
Hoang đường vô cùng tận.
Không thể thế được.
Một năm trước, yêu nữ Ngô Song đó
đã bị trảm lập quyết bằng Quỷ Đầu Đao
tại Hoa Châu sau khi xác nhận đúng thân phận
dưới sự giám hình của bổn quan.
Xác treo trên thành ba ngày.
Sau đó đã sớm thiêu thành tro,
không thể sống lại,
xuất hiện lần nữa được.
Yêu nữ?
Trần đại nhân,
ông đừng dọa ta chứ.
Một năm trước?
Đó chẳng phải là
lúc bệnh lạ bắt đầu xuất hiện sao?
Nghe đồn căn bệnh lạ đó
là do tà vật gây rối.
Trần đại nhân,
ngài là thứ sử Hoa Châu,
chuyện này rốt cuộc là thế nào?
E là các vị không thể ngờ được
một năm trước,
nguyên nhân trận thiên tai ở Hoa Châu
hoàn toàn không phải là tà ma gì,
mà là do con yêu nữ còn tà ác hơn cả tà ma này.
Ông Chu,
ông sao thế, ông Chu.
Dậy đi.
Ông Chu, ông sao thế?
Ông Chu,
giờ ông đang ở phủ nha Hoa Châu rồi,
không kẻ nào dám làm hại ông đâu.
Sớm khai ra sự thật đi,
rốt cuộc là thế nào?
Đại nhân,
trong xưởng có quỷ.
Nói xằng bậy,
hoang đường.
Tiểu nhân không dám.
Nếu nói đó không phải là quỷ
thì rốt cuộc
thứ ở trong xưởng của tiểu nhân
là gì đây?
Đủ rồi.
Ông chỉ cần kể chi tiết sự việc thôi.
Nếu dám nói dối nửa lời
thì bổn quan nhất định không tha cho ông.
Mọi thứ bắt đầu từ hôm qua.
Giờ Tuất đêm qua.
Cái thời tiết chết tiệt này.
Mai xay đậu ra
cũng không được ngon cho lắm đâu.
Lão Hoàng đế triều trước vừa diệt Phật xong,
giờ Hoàng đế trẻ lại quay sang sùng Phật.
Mấy hôm nữa
có khi lại muốn diệt Phật tiếp cho coi.
Chưởng quầy,
ông chép chỗ kinh Phật này có ích gì cơ chứ.
Thời loạn lạc thì vẫn phải có đức tin gì đó chứ.
Ông ơi,
cho ta ở nhờ một đêm được chứ?
Cô nương,
cô là ai?
Nửa đêm canh ba vừa mưa to xong,
sao cô lại một mình đến đây?
Ta...
Tên ta là Ngô Song,
từ Ngô Gia Câu đến
để tìm huynh trưởng của ta là Ngô Lệnh.
Huynh ấy giữ chức quan nhỏ trong thành,
một mình ta tìm bao nhiêu lâu
vẫn chưa tìm thấy,
vừa lạnh,
vừa sợ.
No comments yet. Be the first to leave one.