The first 200 lines.
Chào mừng quý vị đến với
Trung tâm Nghệ thuật Biểu diễn John F. Kennedy ở Washington, DC.
Hãy cùng chào đón chủ nhân thứ 27
của Giải thưởng Hài kịch Mỹ Mark Twain: Bill Maher!
Chào các bạn.
Yêu mọi người.
Cảm ơn mọi người.
GIẢI THƯỞNG HÀI KỊCH MỸ MARK TWAIN
Cảm ơn nhiều.
Ôi chao, cảm ơn.
Sao anh có chỗ này thế?
Chào!
Hãy để ban nhạc chơi nào.
Tôi rất tự hào khi có mặt tại Washington, DC.
Tôi vừa mới biết đây chính là thủ đô nước ta.
Suốt 27 năm qua, giải thưởng hài kịch danh giá nhất nước Mỹ
đã vinh danh những tên tuổi lớn nhất của làng giải trí.
Tôi sinh ra ở thành phố New York.
Tu chính án Thứ nhất là thứ nhất cũng có lý do cả.
Còn Tu chính án Thứ hai là để phòng hờ khi cái thứ nhất thất bại.
Hô một tiếng "Quá đã" nào?
Cảm giác thế nào khi tôi đặt tay lên cái đầu bé tí của ông?
Tôi đã và đang có một hành trình tuyệt vời,
và giải thưởng này chính là phần tuyệt nhất. Tèn ten!
Cảm ơn mọi người vì đêm tuyệt nhất đời tôi. Xin cảm ơn!
Cảm ơn các bạn.
Đêm nay, chúng ta vinh danh
thêm một tên tuổi vào ngôi đền huyền thoại của hài kịch Mỹ.
Bill Maher.
Từ Trung tâm Kennedy ở Washington, DC,
chào mừng bạn đến với Giải thưởng Hài kịch Mỹ Mark Twain.
Vị khách đầu tiên của ngày hôm nay sinh ra trên chính đất Washington, DC.
Cô là cây hài, nhà văn, diễn viên điện ảnh và dẫn chương trình podcast.
Xin chào đón Whitney Cummings.
Chào mừng các bạn đến với
Giải thưởng Hài kịch Mỹ Mark Twain tôn vinh cây hài huyền thoại Bill Maher.
Đây chắc chắn là vinh dự lớn nhất của một danh hài,
và tôi cũng muốn nhắc mọi người rằng
muốn làm diễn viên hài độc thoại bạn cần phải là người rất đặc biệt,
nhưng để chọn theo đuổi hài chính trị, thì bạn còn phải đặc biệt hơn nữa.
Làm diễn viên hài chính trị cũng giống làm bác sĩ phẫu thuật
nhưng lại chọn chuyên khoa đại trực tràng.
Người này đã chọn dành cả đời để xử lý đám cặn bã.
Nếu ví von như thế hơi lạ,
tôi có phép ví khác giúp bạn hiểu
Bill Maher đang làm những việc khổ dâm đến mức nào.
Làm hài chính trị giống như làm bình luận viên thể thao
chỉ chọn nói về đội Washington Commanders.
Hay nói theo cách của Bill là đội Redskins, tức Da Đỏ.
Muốn nói gì về Bill Maher cũng được, nhưng đừng bảo ông ấy không yêu nước.
Suốt 30 năm qua, Bill Maher đã tận tụy cống hiến cuộc đời
dùng tiếng cười để gắn kết một đất nước đầy chia rẽ,
không ngừng hàn gắn khoảng cách giữa cánh tả và cánh hữu.
Chúc mừng Bill nhé. Nhiệm vụ hoàn thành.
Bill là một chiến binh kiên trung vì bình đẳng và công lý.
Ngày qua ngày,
ông cống hiến cuộc đời mình để đảm bảo rằng phụ nữ,
người da màu và người bị tước quyền đều có quyền tiếp cận bình đẳng
với ý kiến của một triệu phú da trắng độc thân, không con cái
chỉ với 23 đô la một tháng.
Chỉ với 270 đô la một năm,
ai cũng có thể xem Bill Maher nói với một nhà vật lý đoạt giải Nobel rằng
họ chẳng biết cái mẹ gì về những điều họ đang nói.
Riêng trường hợp đó thì đúng nhé.
Chắc hẳn các bạn đang nghĩ rằng tối nay, tôi sẽ chế giễu Bill
vì ông chưa từng kết hôn,
nhưng tôi không có ý đó.
Trong 40 năm qua, Bill đã có mối quan hệ rất mãnh liệt, nhưng cũng rất độc hại
với Hợp chủng quốc Hoa Kỳ.
Bill và Mỹ giống như cặp đôi mà mọi người đều nghĩ nên ly hôn,
nhưng Bill lại nghĩ rằng
nếu ông y có thể đưa nàng đi cai nghiện thêm một lần nữa,
nàng sẽ trở lại là Nữ thần Tự do mà ông từng yêu,
không phải con mụ say xỉn, mắc rối loạn hưng trầm cảm và cố mua Greenland.
Bill không dễ bỏ qua điều gì,
nhưng ông cũng là bố dượng tuyệt vời, kiểu: "Nếu con uống rượu,
con cứ gọi cho bố là bố sẽ đến đón con, không hỏi han gì cả.
Nhưng bố đang phê,
nên mất một lúc bố mới đến đón con".
Phải rồi.
Được.
Bill là chiến binh vì tự do ngôn luận.
Ông tin ai cũng có quyền nói bất cứ điều gì, bất cứ lúc nào,
nhất là khi người khác đang phát biểu.
Tôi thấy điều ấy chẳng sao.
Mark Twain từng viết: "Chẳng mấy điều gây ức chế hơn việc
một kẻ nói sai lại quá giỏi
bảo vệ ý kiến".
Tôi nghĩ Bill không coi đó là hành vi ngắt lời.
Tôi nghĩ ông ấy chỉ coi đó là hành vi chặn họng kẻ nói dối mà thôi.
Tôi cũng nghĩ Mark Twain sẽ đồng tình.
Bill mang tinh thần của Mark Twain theo nhiều cách hơn bạn nghĩ.
Tôi mới biết hai người còn giống nhau
ở tài đầu tư kinh doanh. Cả hai đều là nhà đầu tư rất sành sỏi.
Mark Twain từng dồn hết tiền vào công nghệ mới,
trong đó có chiếc máy sắp chữ Paige mang tính đột phá.
Còn Bill thì hùn vốn mở một cửa hàng cần sa.
Chào bồ tèo.
Cùng với Woody Harrelson.
Bill Maher luôn đi trước thời đại,
từ việc đấu tranh hợp pháp hóa cần sa
cho đến việc được tạp chí The Advocate chọn là Nhân vật của năm vào năm 2006.
Ông được ca ngợi vì ủng hộ hôn nhân đồng giới, việc ông tranh thủ làm
xen giữa những lần lên tiếng bài xích hôn nhân dị tính.
Nhưng đi trước thời đại thường đi kèm với gạch đá và chỉ trích,
tôi muốn nhắn gửi nhóm hay chỉ trích Bill. Giới hài kịch coi bị phản đối là dấu hiệu
cho thấy chúng tôi đang làm điều đúng đắn, phải không?
Tất cả đều biết Bill đã bị chỉ trích vì ăn tối với Tổng thống Trump,
song tất cả bỏ qua việc ông đến đó để chứng minh một điều
mà ông đã cố gắng chứng minh trong nhiều năm.
Việc thấy Donald Trump, Dana White và Kid Rock
bên nhau trong Nhà Trắng chứng minh rõ ràng Chúa không hề tồn tại.
Tôi mừng vì nay ta vẫn được cùng vinh danh Bill,
dù giờ đây Trump đã là chủ tịch hội đồng của địa điểm này.
Thật ra tôi mới biết mà thôi,
ông ấy có rất nhiều quyền ở đây, thậm chí còn quyết định
những vở diễn nào được dàn dựng, nên hãy đón xem ba tháng công diễn của
Hamilton bản da trắng.
Đêm nay, chúng ta tôn vinh sự nghiệp đồ sộ của Bill Maher,
từ các chương trình truyền hình đến podcast của ông.
Nếu chưa xem đủ 13 chương trình hài độc thoại của Bill,
tôi thực sự khuyên bạn nên xem hoặc xem lại.
Vì chẳng hiểu sao giờ chúng còn hài và thời sự hơn cả trước đây.
Tôi thích nhất là xem Bill diễn một mình trong không gian riêng trên sân khấu,
không giả vờ lắng nghe người khác nói. Mời xem đoạn phim.
Ý tôi là, học thuyết kinh tế của ông ta được gọi là nhỏ giọt.
Khác gì bảo thẳng bọn tôi đái lên đầu các vị.
ĐIỀU KHIẾN TÔI CƯỜI MINNESOTA (1995)
Học thuyết đó là thế. Bọn tôi giữ hết tiền.
Lỡ có rơi vãi chút nào, thì phần đó là của các vị. Cứ nhặt lấy đi.
Có Tuyên ngôn Nhân quyền
thì cũng nên có Tuyên ngôn Trách nhiệm tương ứng.
Ngày xưa, tự do ngôn luận là giá trị của phe cấp tiến,
Rồi họ lại cho là việc bị tổn thương cảm xúc…
CÓ AI KHÁC CŨNG THẤY THẾ KHÔNG?
…quan trọng hơn Tu chính án Thứ nhất.
Lúc nào họ cũng thế.
Làm ra mấy chuyện điên rồ, rồi quay sang trách tôi vì đã vạch trần.
Họ bảo: "Giờ ông là phe Cộng hòa".
Tôi không theo đảng Cộng hòa, chưa bao giờ,
nên dẹp ngay cái câu đó đi.
Tôi không phải người Đảng Cộng hòa vì những lý do như trước đến giờ.
Họ quá sùng đạo.
Họ là những kẻ đạo đức giả về tài khóa, lúc nào cũng phản đối
việc nước Mỹ tiêu số tiền mình không có, nhưng nếu là họ cầm quyền,
thì tự nhiên mọi chuyện lại ổn cả.
Họ vẫn phủ nhận nạn phân biệt chủng tộc, dù nó vẫn tồn tại.
Họ bảo biến đổi khí hậu là lừa nhưng tin vòng một của cô BTV thời tiết là thật.
Đảng Dân chủ thì vẫn phải làm thêm một nghiên cứu để phòng thân.
TRỰC TIẾP TỪ DC
Họ từng nghiên cứu xem
việc có người đồng tính trong quân ngũ ảnh hưởng đến khả năng chiến đấu không.
Đúng thế đấy. Mà nghiên cứu kiểu gì chứ?
Johnson, vào đây thổi kèn giúp tôi cái,
trong lúc tôi bắn mấy cái bia đằng kia.
Để tôi tập trung cái đã.
Rồi chúng ta sẽ làm lại thử nghiệm lúc cậu không thổi kèn cho tôi nữa.
Xem nó ảnh hưởng đến khả năng chiến đấu không. Bắt đầu nhé.
Sang trái một chút.
Không phải nói cậu. Cậu làm tuyệt hảo.
Biết điều gì làm tôi thấy già không?
Cách người ta chịch nhau trong phim.
CON NGỖNG VÀNG GLENDALE, CA (1997)
Ý tôi là, trông họ lúc nào cũng hừng hực.
Toàn là ở trong thang máy, hoặc ép nhau vào hàng rào ở đâu đó.
Họ cứ lao vào, gạt phăng đồ rồi chiến.
Cứ gạt phăng mọi thứ rồi chiến luôn.
Các bạn có chịch kiểu đó không?
Cứ lao vào, gạt phăng đồ rồi chiến à?
Còn tôi chắc sẽ kiểu: "Ấy khoan, cái đó mẹ tôi tặng đấy!"
Điều tệ nhất người ta nói
Michael Jackson từng làm chỉ là sờ soạng dưới chăn,
nhưng đừng hiểu lầm nhé,
tôi không chấp nhận vụ đó. Là tội.
NGƯỜI ĐỊNH ĐOẠT BOSTON (2007)
Nhưng hãy nhìn nhận theo sắc thái khác vì là
hồi 12 tuổi,
tôi từng bị hai thằng bắt nạt đánh nhừ tử ngay trên sân chơi,
đấm thẳng vào mặt. Nếu được quay về năm 1968
và đổi trải nghiệm đó lấy việc được một ngôi sao nhạc pop thủ dâm cho,
thì tôi đổi ngay lập tức.
Frankie Valli cũng được.
Glen Campbell cũng được.
Tommy James và ban nhạc The Shondells cũng được.
Từ đầu tôi đã bảo, ông ta sẽ không bao giờ nhận thua nếu thất bại.
Ai cũng kiểu: "Bill, ông hút cỏ nhiều quá".
#LÀM NGƯỜI LỚN MIAMI (2022)
Chà, hóa ra tôi hút lượng cần sa vừa phải.
Biết tôi thấy tội ai nhất ở nước Mỹ không? Gái bán dâm.
CHIẾN THẮNG BẮT ĐẦU TỪ CHÍNH MÌNH NEW YORK (2003)
Giờ họ còn biết mặc gì nữa?
Bạn biết đấy…
Gái bán dâm mặc gì để khách tiềm năng nhìn vào là biết,
"Không, tôi là gái bán dâm thật. Tôi bán mông đây".
"Tôi không phải đang đi dự lễ trao giải. Tôi là gái bán dâm".
"Gái bán dâm thứ thiệt".
Bill, ông đã cống hiến nhiều cho hài kịch, cũng cống hiến nhiều cho đất nước này.
Điều tôi quý nhất ở ông là
ông không bao giờ giả vờ coi ghét nước Mỹ là điều ngầu.
Không quốc gia nào khác có thể tạo nên một Bill Maher. Tôi cũng không muốn biết
No comments yet. Be the first to leave one.