ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Đệt.
Mình sẽ ổn thôi mà. Sẽ không sao đâu.
Đệt mẹ chúng nó.
Đây là nhà tao đấy, lũ khốn nạn.
Đệt mẹ chúng mày. Đệt...
Bố à?
Đệt!
Đợi đã, đợi đã nào. Không, không!
Làm ơn đi mà.
Không. Không.
Không!
CHƯƠNG 9
TƯỞNG CHÚNG TA LÀ BẠN
Bể bơi cộng đồng.
Cháu định tự tử đấy à?
Không.
Vậy tính chôm đồ ở đây đúng không?
Đúng vậy.
Tôi định chôm cả cái bể bơi này đấy.
Nhân tiện, tại sao bể bơi công cộng
lại cần bảo vệ để làm gì thế này?
Để lũ nhóc con không vào đây tự tử và chôm đồ chứ sao.
Vậy cô không cần phải quan tâm về việc đó đâu.
Có lẽ cháu đã có một đêm như cứt,
và đây là nơi duy nhất cháu tìm ra hả?
Thật ra là vài năm như cứt lận, nhưng mà ai mà đếm đâu chứ?
Nếu cháu dọn đống phao và khăn tắm đằng kia,
thì đó là chỗ phù hợp để cháu ngủ đêm nay đấy
Dù cháu có đang gặp rắc rối gì đi nữa.
Đừng có mà vứt đồ xuống bể và cũng đừng nghĩ đến chuyện nhảy xuống đấy.
Ta không muốn phải cứu hộ ai vào giờ này đâu. Nghe chưa?
Chào buổi sáng, nhóc cà phê.
Ồ, đừng lo. Tao đã lấy tô cho mày rồi này.
Ô vãi thật. Nhìn này!
Hôm nay có lẽ là ngày may mắn của tao.
Không uống sữa sao?
Tao không uống sữa.
Nó khiến anh đau dạ dày sao?
Mày biết sữa này từ vú bò chứ?
Anh sợ mấy bộ vú đó sao?
Tao không hấp thụ được đường sữa.
Vậy là nó khiến anh đau dạ dày ư?
Vậy mày lặn lội từ xa đến đây chỉ để ăn ngũ cốc của tao sao?
Hay là mà nhớ mẹ quá đi mất?
Hay là tao nên nói rằng, mẹ của tao nhỉ.
Điên thật chứ.
Chào mẹ buổi sáng, mẹ yêu.
Con đã pha cà phê theo sở thích của mẹ rồi đây.
Xin lỗi con nhé, con cá sấu của con lại đi ị ra bãi cỏ của mẹ rồi.
vậy nên hãy dọn đống đó đi.
Thề có chúa, Reggie thật sự cần được chăm sóc đặc biệt.
Con biết không, hồi nó còn bé
bọn mẹ đã phải không được dắt nó ra bãi biễn,
vì cứ ra đó là nó lại ăn cát.
Hết muỗng này đến muỗng khác. Có thể nghe được tiếng nhai trong mồm nó luôn.
Kiểu là, gớm lắm.
Đó là lý do tại sao hắn có răng vàng sao?
Không.
Nó thích được trông giống một thằn khốn nạn.
Mẹ bỏ ít khăn tắm sạch vào phòng con rồi đấy.
Và vài cái cho bạn gái của con luôn.
Um. Um...
Cô ấy không cần đâu mẹ. Cô ấy...
Cô ấy đi mất rồi.
Mẹ đã bao giờ dắt con đi biển chưa nhỉ?
Oh...
Mẹ đang làm gì vậy?
Oh.
Mẹ tự kinh doanh nến.
Và mẹ bán chúng ở hội chợ.
Mẹ có loại hương cho phòng the và loại bình thường.
Thật ra chúng cũng như nhau thôi, chỉ là tên khác nhau.
- Con thích mùi này. - Thật sao?
Mùi như cây ấy.
Đúng rồi, nó được lấy hương từ gỗ mà.
Mẹ cũng thích hương này lắm. Con có mũi nhạy đấy.
Con biết không, mẹ đã bảo Calvin là mẹ cần chỗ
để làm nến. Nó gọi là ...
Là một cái xưởng nhỉ?
Và ông ta nói, "Không được. Anh cần cái phòng đó để làm phòng xem phim."
Pfft!
Ông ta mua một cái TV màn hình phẳng năm ngoái, và giờ nó vẫn còn nằm trên sàn.
Thêm một phòng xem phim ư? Xin lỗi nhé, nhỉ?
Giống một phòng đựng rác hơn thì có.
Con biết không, hồi bé
con đã không chịu đi ngủ trừ khi mẹ thắp một cây nến trong phòng cho con.
Thật ư?
Đúng vậy.
Mmm.
Con biết không, mẹ biết là nghe có vẻ, um
Không biết phải nói sao nhỉ, lý do lý trấu gì đấy
nhưng mẹ nghĩ mọi chuyện đều diễn ra theo lẽ tự nhiên thôi.
Mọi chuyện về con...
Con biết đấy, bố con mà ta đã đến đây sống.
Nhưng chuyện là... Bố con như một con quỷ dữ vậy.
Suốt ngày rượu chè rồi lại đi đánh nhau, điều đó...
Ugh!
Đã có rất nhiều hàng xóm, đã dọn và bỏ đi luôn, vì...
vì sống quá gần ông ấy quá lâu.
Mẹ không nói giỡn đâu, nhiều người lắm đấy.
họ bỏ hết nội thất và cả TV lại
chỉ để được thoát khỏi con quỷ đó nhanh hơn.
Ồ, ông ấy có lòng tự trọng cao lắm, những nguyên tắc của ông ấy...
Đúng và sai.
Mọi thứ. Không có gì là màu xám, không có gì gọi là nửa vời.
Mọi thứ chỉ có là trắng hoặc đen.
và ông ấy có đủ kiểu nghĩ về cách mà người khác phải sống
con biết đấy, cách mà mẹ phải sống rồi con người mẹ phải ra sao
và con người mẹ phải nên như thế nào.
Đúng vậy. Quá nhiều quy tắc. Thật khó để sống chung với ông ấy.
Thật rất khó.
Con biết đấy, con đâu cần phải đối xử với người khác một cách tệ hại,
rồi khiến họ phải thấy buồn chứ.
Còn Calvin, ông ấy thì...
Ông ấy thì... sao cũng được, nhưng mà
Ông ấy vẫn để mẹ trở thành con người mà mẹ muốn.
Làm những điều mẹ muốn
Miễn sao mẹ không bơm cặp mông không quá to là được.
Này. Cầm lấy nó đi.
Giữ nó trong phòng đi.
Có lẽ nó sẽ khiến con ngủ ngon hơn đấy.
Nhìn này, Zellwood! Em thắng rồi.
Ta có thấy cái bảng Zellwood nào đâu.
Có, thầy có thấy mà.
- Thầy vừa mới lái ngang qua đấy thôi. - Ta đâu có thấy cái bảng nào.
- Có mà. - Không có.
Và nếu mà có biển chỉ đường, GPS đã nói rồi, mà nó đâu có nói.
Thầy không nghe được, vì chỗ này ngoài vùng phủ sóng mà.
Mà kế hoạch của thầy là gì, khi đến Ocala?
Làm sao chúng ta tìm được Wayne?
Ta nghĩ sẽ có vết máu sót lại thôi.
Trời ạ, thầy phải nghĩ lạc quan đi chứ.
Em biết không, hồi đó ta có quen mẹ của Wayne.
Cô ấy vẫn giữ nguyên tên mình khi cưới bố của Wayne. Tên gì nhỉ?
Cô ấy đã biến mất. Ý ta là... kiểu như chuồn mất vậy.
Nhưng mà được cái cặp giò ngon lắm.
Đừng nói với em là thầy định tán mẹ của Wayne nhé.
Được rồi, đừng có lo. Cô ấy đâu phải gu của ta.
Vậy gu của thầy là gì nào?
Ta chỉ hẹn hò, không, ta chỉ muốn hẹn hò
với phụ nữ da màu thôi.
Thật ư?
Thầy chưa bao giờ hẹn hò với phụ nữ da trắng sao?
Ồ không. Cám ơn nhé.
Việc đó có phải phân biệt chủng tộc không?
Em nghĩ là có.
Nhưng điều đó là phân biệt chủng tộc tốt mà đúng không?
Để ta nhớ lại xem tên cô ấy là gì nào.
Tên gì nhỉ?
Hình như có họ là Irish.
McGuinness?
Whoa! Coi chừng con chó kìa!
Không, không, không.
Không, không, không.
Con chó đâu.
Con chó đâu mất rồi?
Không. Không.
Không. Không Không. Không.
Yeah, em ổn.
Đừng lo cho em, em vẫn ổn.
Không phải nữa chứ!
Hình như túi khí trong xe thầy không hoạt động thì phải, huh?
Mày đang làm cái đéo gì vậy?
Ai mướn mày làm điều đó không?
Không, nhưng bà ấy thì có
và ông thì không thèm làm, thế nên...
Cô thấy thằn nhóc đó đang làm gì chưa?
Con cá sấu lại đi ỉa bên sân hàng xóm hả?
Không.
Thằn nhóc kia cơ.
Không. Sao vậy?
Nó đang lắp kệ cho đống nến vớ vẩn của cô.
Trong cái phòng TV của tôi.
Ồ thật sao? Nó dễ thương nhỉ?
Trong phòng con mẹ nó TV của tôi đó, Maureen.
Thế có muốn em bảo nó lắp TV dùm luôn không?
Đệt con mịa Chúa.
Đừng có mà giỡn mặt với tôi.
Em đang đùa thôi mà, Calvin. Lạy chúa.
Nó phải đi thôi.
Thôi nào, Cal...
Thôi nào, nó chỉ vừa mới đến.
Rồi sao? Cô định...
chăm sóc nó luôn sao Maureen?
Hồi đó em còn trẻ.
Mọi chuyện giờ khác rồi mà.
Cô định làm một bà mẹ tốt lành sao?
Đem lại cho nó một mái ấm?
Cho nó ở trong cái phòng TV của tôi ư?
Em xin lỗi nhưng mà...
Dù cho điều này có bất tiện với anh như thế nào,
nó vẫn là con ruột của tôi,
Tôi mới là người trả hóa đơn.
Mấy cái trò nến quái quỷ của cô chỉ là thứ vớ vẩn
chừng đó không đủ nuôi được nó đâu.
Vậy nên, cô có hai con mẹ nó chọn lựa.
Đuổi thằn nhóc đó khỏi đây ngay hoặc cô xéo đi luôn cùng với nó đi.
Ta bị nguyền rủa mất rồi.
Ta còn đang trên đường đi cứu Wayne.
Ai đó cứu lấy nó giùm tôi với!
No comments yet. Be the first to leave one.