ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Lạy chúa, Sean!
Bố đã bảo con phải cẩn thận với cái ly nước như thế nào hả?
Con làm đổ hết ra rồi.
Thật không thể tin được.
Bình tĩnh nào anh yêu.
Đừng có mà bênh vực nó.
Nó quá mềm yếu là tại vì cô đấy.
Hai người thắng rồi đấy.
Thề có chúa.
Cho một phần socola nóng.
Cà phê.
Và chỉ cho chừng này kem thôi.
Bố tôi chết mất rồi.
Mẹ tôi thì không muốn nhận tôi.
Tôi chẳng còn nhà.
Và giờ...
Del cũng đã đi mất.
Tôi cô đơn quá.
Chàng trai trẻ, cậu đang khao khát một nền văn minh.
Nhưng nền văn minh thì lại trái với tự nhiên.
Nó chỉ là thứ hão huyền mà hôi.
Chúng ta là những chiến binh man rợ.
Và chiến binh man rợ thì luôn biết đến mùi chiến thắng.
Hãy tận hưởnng cuộc đời khi còn sống đi.
Cảm nhận được sự mọng nước của miếng thịt đỏ,
và nếm đến vị chua cay của rượu trong miệng,
được sự bao bọc trong vòng tay của lũ đàn bà.
Chúng ta sẽ sống và chúng ta sẽ thiêu trụi mọi thứ.
Chúng ta sẽ chém giết.
Mong muốn của ngươi về thứ văn minh kia,
chỉ là thứ viễn vông.
Hãy quên nó đi.
Chết tiệt! Mày định...
Mày có định ném banh vào giữa không thế, hả thiên tài?
Nói thật lòng nhé mày bị thiểu não hả?
Đừng gọi con là bị thiểu não mà anh.
Nó chỉ là một đứa bé thôi mà.
Này!
Tôi đã nói gì với cô hả?
Tôi vừa nói cái gì hồi nãy hả?
C ô biết không. Chúng ta sẽ đi về.
Tôi mệt mỏi lắm với hai kẻ ăn hại các người rồi.
Thu dọn đồ đi.
Thôi cái trò khóc lóc đi Và lấy đồ nhanh lên!
Tại sao tôi lại phí thời gian với hai người thế này.
Sao hả? Giờ tôi là một kẻ xấu sao?
- Huh? - Không sao đâu con yêu, mang giày vào đi con.
Tôi là kẻ xấu ở đây sao?
Cám ơn cậu vì đã không thành một thằn hèn trong việc này.
CHƯƠNG MƯỜI
THẮT CON MẸ NÓ DÂY AN TOÀN VÀO...
Sở cảnh sát Ocala nghe. Đây là sĩ quan Burrough.
Được rồi.
Thử mic, thử mic, thử...
Dồn lập, lập dồn, lập dồn, dồn lập,
Dồn lập, lập dồn,
Lập dồn, dồn dồn lập,
A đây rồi.
Xin mời vào.
Tôi đã bảo cậu là dừng lại đi rồi mà!
Xin lỗi, sếp.
Sergeant Geller từ Brockton, của sở cảnh sát bang Mass.
Này, xin lỗi anh nhé. Hồi nãy tôi hơi phấn khích.
Tối nay có bữa tiệc hoành tráng mà.
Tôi đã mua, uh, bong bóng.
uh, vài loại kẹo ngon lắm.
Tôi làm mấy cái chữ trang trí này và thuê hẳn cà dàn karaoke nữa.
Tôi đã lo xong hết rồi.
Chà, cậu thật là chu đáo.
Tôi chắc người nào mà được anh tổ chức cho bữa tiệc này chắc vui lắm.
À, bữa tiệc này thật ra là dành cho tôi. Tôi là Darren.
Ồ vậy sao, nếu cậu không tự lo cho mình thì ai mà lo cho nữa, đúng không?
Tôi thích câu đó. Tôi sẽ dùng nó.
Được thôi.
Mọi người ở đây đang khá căng thẳng
về vụ tôi lỡ tay bắn trúng đồng nghiệp...
Giờ cậu ấy bị hôn mê rồi, và xem ra không một ai khác ở đây
mắc phải sai lầm trong đời, ngoài tôi.
Vậy nên tôi giúp được gì cho anh đây nhỉ?
Tôi đã gọi hỏi về thằn bé McCullough.
Tôi mang đến một thứ có lẽ rất quan trọng với nó.
Anh có phiền nếu tôi nói vài lời với nó không?
Không, không. Anh cứ tự nhiên đi.
Và nếu sau đó anh muốn ở lại và nghe tôi...
làm vài bản nhạc của Pitbull...
Darren.
Vâng, thưa sếp.
Yeah, tôi biết đó là người anh em của sếp, nhưng ông ấy là bạn tôi mà.
Anh phải cảm thông cho tôi đi chứ.
Vậy, uh...
Cảnh sát Florida đã đồng ý...
đưa cháu trở về Brockton nếu cháu chịu hợp tác.
Ta sẽ đợi cháu, và giúp cháu thu xếp mọi thứ.
Ta biết là cháu không bắt cóc cô bé đó.
Nơi đó chẳng còn lại một thứ gì cho tôi cả.
Thế còn Del thì sao? Nó chẳng phải sẽ ở đó sao?
Cháu biết đấy, cuộc đời con bé cũng cần phải được uốn nắn lại.
Có lẽ hai đứa sẽ vui hơn khi được uốn nắn cùng nhau, nhỉ?
Bắt đầu lại từ đầu.
Tìm được cuộc đời đích thực của mình.
Nền văn mình chỉ là thứ vô tự nhiên.
Gì cơ?
Tôi không cần.
Bất cứ thứ gì.
Bất cứ ai.
Cháu biết không, Wayne,
mọi người mà ta đã gặp trong ...
cuộc hành trình đi tìm cháu
hiệu trưởng của cháu, ông Orlando,
cô y tá mà đã chăm sóc cho bố cháu...
Với một người tự xem mình là một kẻ cô độc như cháu,
cháu đã tác động được đến rất nhiều người rồi đấy, cháu biết không?
Và dù cho cuộc đời này đối xử tệ bạc hay phản bội cháu ra sao,
những gì ta thấy được từ cháu,
là mọi thứ cháu đã làm, đều bắt nguồn từ tình yêu.
và dù bây giờ cháu đang nghĩ gì trong đầu,
lần cuối mà ta nhớ, tình yêu chính là nền văn mình.
Và cháu không phải là một kẻ man rợ,
cháu đang tưởng tượng mình là nhân vật trong này sao?
Ông chẳng biết gì về tôi đâu.
Cháu biết không, hồi ta 11 tuổi, chị gái ta đã bỏ nhà ra đi.
Ta nhớ lúc đó là vào mùa hè. Trời nóng kinh khủng.
Có lẽ phần nào khiến trận cãi nhau của bố mẹ ta trở nên ồn ào hơn,
và nặng lời hơn bình thường.
Vào một buổi sáng chủ nhật, ta nghĩ để quên đi cái nóng,
bố ta đã bảo với gia đình rằng "Chúng ta sẽ đi trượt patin"
ta nhớ là có một khu trượt patin cho gia đình
mở gần Randolph.
Vậy là, trong khi ta và người chị gái còn lại
đã tự chỉ nhau cách trượt patin,
bố mẹ ta ngồi xem bên trên bức tường cong,
không nói một lời nào với nhau,
uống nước chanh và hút thuốc lá,
và họ cố gặn cười và cỗ vũ khi bọn ta trượt qua.
Và khi bọn ta mệt, bọn trượt lảo đảo,
rồi bọn ta đã ra chỗ thảm ngồi nghỉ,
và đó là lúc bọn ta thấy bố đang siết lại đôi giày trượt,
Ông ấy nhìn mẹ ta và nói
"Anh sẽ trượt đây"
Cha ta là một người đàn ông khô khan Wayne à.
Ông ấy không phải là một người khéo léo.
Nhưng khi ta và chị gái mình đứng trên bức tường cong.
Bọn xem ông ấy trượt một cách chậm rãi trên bức tường,
Ông ấy khẽ gật với bọn ta và và đầu xoay về bên vai phải
ông ấy khẽ nhún người, chỉ vừa đủ để lao lên,
nó như là một giấc mơ vậy,
Bọn ta đã xem bố... bùng nổ một tốc độ
nhanh hơn mọi tên trượt ván khác lúc đó
Ông ấy lướt ra lướt vào ngay giữ mọi người.
Và rồi bọn ta thấy ông ấy tăng tốc tới tận góc xa nhất.
Ông ấy cứ liên tục nhún vai,
hai chân ông ấy bắt chéo nhau như là đan vào nhau vậy
Ông ấy như là một con ngựa đua vậy.
Có lẽ lúc đó ông ấy biết mọi người đang ở đâu, và cách ông ấy đánh tay thật tuyệt đẹp.
Như là ông ấy đang vẽ trong không khí vậy.
Đây là chuyện về người đàn ông
xé toang dòng đời như một quả banh xé lưới vậy,
Đó chính là cha ta.
Trong khoảnh khắc, ông ấy như là Fred Astaire.
Hài hòa với mọi thứ.
Và rồi khi ông ấy xoay trở lại ông ấy đã tăng tốc gấp đôi
và vọt lên tới khoảng không trên bức tường,
nhảy lên chỗ thảm và thở dốc.
Nhưng ta thề có chúa,
không đến mức thở hổn hển đâu.
Đêm đó, mẹ ta dắt bọn ta vào nhà tắm.
và bà mở đầy nước vào hai bồn để tạo ra tiếng ồn,
và bà nói rằng cuộc hôn nhân của bà ...
đã chấm dứt.
Và nhiều năm sau, ta mới biết rằng, trước và trong chiến tranh,
bố ta là...
một người trượt patin chuyên nghiệp,
một con người hoàn toàn khác,
một con người dừng việc siết chặt những đôi giày trượt
để quay lưng lại với cả thế giới để sống một cuộc sống gia đình.
Một cuộc đời mà có lẽ ông ấy chưa bao giờ nghĩ là mình sẽ muốn.
Bố chú làm nghề gì?
Sau đó?
Lần cuối mà ta nghe tin,
ông ấy bán trầm thơm ở một bãi biển ở đâu đó.
Những gì mà ta đang cố nói với cháu, Wayne à,
là cháu vẫn chưa siết chặt đôi giày trượt của mình mà.
Và có lẽ sự điên cuồng này sẽ còn tiếp tục, hoặc cũng có thể là không.
Và ai mà biết được, liệu cô bé Delilah dễ thương này...
Có lẽ cô bé ấy chính là đôi giày trượt mà cháu cần, nhỉ?
Ta hi vọng sẽ được gặp cháu ở quê nhà Brockton, Wayne.
Ta thật sự đấy.
Ra đi nào, mèo con.
Whoa, whoa, whoa. Anh bạn.
Mấy con thú đó chưa được huấn luyện đâu, cậu sẽ khiến người khác bị thương đấy.
Ồ vậy sao? Nếu vậy thì lần tới
ông nên xem lại chính sách đổi trả của mình đi, đồ ngu.
Lạy chúa.
Lạy chúa!
Cậu ấy đâu rồi đồ vàng hoe?
Xem cháu đã làm gì với ta này. Cháu khiến ly pinot grigio của ta đổ rồi.
Mày đang giỡn mặt với tao sao?
Aw, nhìn kẻ say xỉn buồn kìa.
Costco hôm nay đâu có mở cửa, con đĩ này!
Cậu ấy đâu rồi hả?
No comments yet. Be the first to leave one.