Ang unang 200 linya.
19 THÁNG 6 NĂM 1990
Được rồi, được rồi...
Coi nào...
Đúng rồi... đúng rồi...
Nào, thôi nào... Coi nào, đúng rồi! Đúng rồi!
Được rồi, được rồi.
Đây rồi. Đây rồi.
Rồi. Rồi. Chết mẹ.
Chạy đi. Chạy đi nào.
Nghe rõ trả lời... Rồi...
Nghe thấy không, các anh... nghe tôi nói không?
Tôi là Naren đây.
Tôi đã...
Tôi đã bị tách ra khỏi đoàn.
Chắc là tôi ổn thôi,
nhưng tôi không biết tôi đang ở...
tôi chưa từng đi xa thế này, nên...
Ừm...
Có thứ này...
Tôi chưa kịp nhìn kỹ, nhưng trong này có...
có thứ gì đó khác ở đây.
Tôi cần các anh.
Được chứ? Tôi cần các anh tới đón tôi, làm ơn.
Chết tiệt, tôi cần các anh vào trong này đón tôi.
Các anh... các anh làm ơn vào đây được không?
Nghe rõ trả lời?
Ôi, con mẹ!
Khốn kiếp...
Chết rồi! Chết rồi...
Bỏ mẹ... Cái quái gì vậy?
Cái quái gì thế này?
Mẹ kiếp! Chết rồi! Chết rồi!
Mẹ kiếp!
Bỏ mẹ! Bỏ mẹ! Xong rồi!
HẬU PHÒNG VÔ TẬN
Mỗi người chúng ta đều có những vòng lặp, thói quen...
...những hành vi khiến ta cứ mãi quanh quẩn...
...và bấu víu vào cùng cách giải quyết cũ...
hết lần này tới lần khác,
và lần nào cũng tưởng rằng kết cục sẽ khác đi.
ĐẾ CHẾ OTTOMAN CỦA THUYỀN TRƯỞNG CLARK
Nhưng sự thật thì không.
Dù vậy,
đó lại là lối mòn tư duy dễ đi nhất.
Con đường do chính bạn tạo ra.
Đó là thứ đã bảo vệ bạn
từ thuở ấu thơ.
Bạn học cách đẩy mọi người ra xa
trước khi họ kịp làm tổn thương bạn.
Và giờ đây,
khi đã trưởng thành,
bạn vẫn mắc kẹt ngay tại nơi mình đã bắt đầu.
Cô độc.
Tôi có cô đơn thế đâu.
Tôi có nhân viên, rồi... khách hàng nữa.
Không phải là "cô đơn". Tôi nói là "cô độc".
À, ừ, thì...
tôi làm tổn thương người khác.
Tôi đâu muốn vậy. Chỉ là bản tính của tôi nó thế rồi.
Nên chắc là tôi cô độc cũng đáng.
Anh nghĩ người ta có đáng bị vậy không?
Tôi không biết nữa, nhưng cô biết đó...
điều đó cũng đâu tệ lắm đâu.
Cô độc một mình...
đã ăn sâu vào máu anh rồi.
Tôi hiểu.
Anh từng có nhiều ước mơ, nhưng rào cản lại quá lớn,
mà chẳng có mấy điểm tựa để hiện thực hóa chúng.
Và khi ta đã trải qua...
tổn thương hết lần này đến lần khác,
ta bắt đầu vô thức chờ đợi nó.
Kiểu như, "À, thế này tao còn lạ gì.
Tao biết kết cục của nó mà."
Vậy nên...
anh có muốn thử tạo ra một con đường mới,
và xem nó dẫn tới đâu không?
Chắc rồi, sao lại không nhỉ? Tôi đang ngồi đây rồi mà.
Tốt lắm.
Nên tôi muốn trở lại
với một bài tập mà ta đã làm trước đây.
Trò nhập vai ấy.
- À, trò diễn kịch đó hả? - Ừ.
- Làm vậy trông ngu ngốc lắm. - Tôi biết.
Nhưng ta vẫn còn vài phút. Nên...
Ừ, hãy thử chút nhé.
Được rồi.
Ta sẽ thiết lập bối cảnh.
Hãy quay trở về đêm hôm ấy, khi Barbara bỏ anh.
Ý cô là cái đêm mà cô ta đuổi tôi ra khỏi nhà của chính mình?
Phải.
Tôi sẽ vào vai bản thân.
- Còn tôi là Barbara. - Nhân tiện, đấy là nhà tôi đó.
Tôi là người bỏ tiền ra mua.
- Tôi biết. - Được rồi.
Rồi, thì...
Tôi đã về nhà muộn. Chẳng biết muộn chừng nào.
Lúc đó cô ta ngủ rồi. Chắc là nửa đêm.
Cô ta thường đi ngủ trước khi... Mà quan trọng gì đâu.
Tóm lại là, tôi đang ở trong bếp, và...
cái ly, tôi làm vỡ cái ly...
thế là cổ chạy xuống nhà xem có chuyện gì, và...
mọi thứ trở nên căng thẳng.
Vậy anh cảm thấy sao?
Thì, tôi cũng...
tôi đang say, nên...
tôi thấy ngu ngốc lắm, cô biết đó.
Tôi đã tức giận, bởi... Bởi vì tôi làm vỡ cái ly.
Anh nói em nghe được không?
- Sao cơ, nói với Barbara á? - Ừ.
Anh xin lỗi vì đã làm em thức giấc.
Nếu như anh về nhà sớm hơn,
ta đã có thể dành cả buổi tối bên nhau.
Không, anh... anh đang làm việc mà em?
Xong việc là anh về thẳng nhà.
Thật lòng với em đi, làm ơn đấy.
Hơi thở anh nồng nặc mùi bia rượu.
Anh có uống chút bia.
"Chút" là bao nhiêu?
Thì hôm nay cũng hơi mệt.
Nên anh cần xả hơi một chút.
Anh lúc nào mà chẳng thế.
Cứ bám lấy cái cửa tiệm đó.
Cô muốn có con mà, đúng không?
- Cả hai ta đều vậy. - Thế thì cô biết rồi...
có tiền thì mới nuôi gia đình được,
tức nghĩa là phải có người đi làm.
Trừ phi "sinh viên chuyên nghiệp"
cũng được coi là một công việc.
Không công bằng đâu. Anh biết em cũng phải nghỉ học mà.
Cô không bắt kịp được thì đâu phải lỗi của tôi.
Cô tính làm luật sư kiểu gì
khi còn chẳng vào nổi trường luật?
Cô nghĩ ai là người trả tiền cho cô
khi cô cứ rong chơi quanh ký túc xá
như một đứa năm nhất 30 tuổi?
Để gợi ý cho nhé: là tôi.
Tôi trả tiền học phí cho cô, nuôi ăn cô khi cô nghỉ học
trả tiền cho căn nhà cô đang ở.
- Em nói được chưa? - Không! Không!
Vì tôi muốn biết, cô nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra...
nếu cô tốt nghiệp được?
Đẻ ra đứa con rồi để mình tôi lo đống hóa đơn,
hay là tôi phải ở nhà để thay tã cho nó, trong khi...
cô bận đi làm công việc đầu tiên trong đời?
- Anh hơi quá đáng rồi đó. - Tôi đang nói sự thật thôi.
Tưởng cô luôn muốn vậy mà.
Chỉ vì anh không thể làm kiến trúc sư, không có nghĩa...
Tao là kiến trúc sư đây!
Tổ sư, tao kẹt ở đây bán đồ nội thất cũ là bởi
có đứa chẳng chịu vác xác đi làm và giúp tao!
Anh thấy sao, Clark?
Tôi đang nói chuyện với ai?
- Tôi, ở đây, ngay lúc này. - Cô à? Được rồi.
Ừm...
Tôi xin lỗi, tôi không cố ý...
cô biết đó, tức giận...
hay nổi nóng gì đâu.
Tôi hiểu mà.
Đó là mục đích của bài thực hành này.
Khởi đầu tốt rồi đó.
Để anh có thể cảm nhận xúc cảm của mình,
và học cách nhận diện con đường mới.
Phản ứng của anh thực ra khá bình thường.
Chà, là tôi mà!
A-hoy, chào các chiến hữu!
Đã chán cảnh phải tiêu những đồng tiền xương máu
vào đống nội thất đắt đỏ rồi sao?
Muốn tìm những ưu đãi khiến các vị rụng rời chân tay?
Vậy thì hãy ghé qua
Đế Chế Ottoman của Thuyền Trưởng Clark,
nơi sở hữu tổng kho và showroom
được yêu thích nhất Thung lũng Santa Clara.
Ở đây có đủ nội thất phòng ngủ, phòng khách,
bàn ăn, phòng giải trí cho đến phòng tắm, cả đống!
Mới mua nhà lần đầu? Chúng tôi lo tất.
Bố mẹ bỉm sữa đang tìm chiếc cũi cho Billy?
Có ngay luôn!
Từ những thiết kế hiện đại mới nhất
cho đến kiểu cổ điển của những năm tháng xưa,
tất cả đều có ở đây với giá rẻ như ăn cướp!
Sao cơ, vẹt Polly?
Mày lo về thẻ tín dụng á?
Ha! Thuyền Trưởng Clark bảo: không có tín dụng cũng chẳng sao!
Hãy giương buồm ra khơi chất lượng cao,
và bỏ lại gánh nặng tiền nong ngoài cửa tiệm.
Tới ngay hôm nay
để rinh về chiếc sofa chữ L trong mơ của bạn,
rồi cả bàn ăn, đèn cây, và khung giường tại đây
ở Đế Chế Ottoman của Thuyền Trưởng Clark,
nằm tại góc đường Capitol và McKee, ngay lối rẽ cao tốc 680.
Arr! Ghé tiệm ngay hôm nay...
...gác chân lên hưởng thụ,
và tận hưởng đế chế của riêng bạn!
Vì vị hoàng đế nào cũng xứng đáng có ngai vàng,
và chúng tôi có một chiếc khắc tên bạn trên đó,
ngay đây, tại tiệm Thuyền Trưởng Clark--
Không thể nào!
- Clark, anh ổn chứ? - Tắt máy quay đi.
Không, không, vẫn hay mà. Cảnh này mình cắt sau.
- Tắt mẹ cái máy đi. - Được rồi... trời ạ...
No comments yet. Be the first to leave one.