The first 200 lines.
Nora cho phép chúng tôi tấn công chúng.
Chúng tôi đã cho giám sát tòa nhà
nhưng chúng chưa có động tĩnh gì.
Chúng sẽ không đâu.
Chúng không thể.
Khi nào đội của anh tấn công?
Chúng tôi đang sửa soạn.
Tôi biết mình không thể cản anh.
Tôi không muốn vậy.
Nhưng tôi cần xin giúp đỡ.
Để tôi vào trước trước khi anh tấn công.
Cậu đang làm gì vậy?
Tạo một cơn sóng thần.
Đừng lo về nó.
Được rồi. Tôi sẽ không lo đâu.
Tới giờ rồi.
Câu nói đó có nhiều hàm ý lúc này.
Những cảnh sát viên đó,
Travis, họ liều mình ngăn chặn
việc quân đội của Kellogg tính làm.
Ít nhất việc chúng ta có thể làm là hoàn tất nó.
Dù tôi tìm ra cách gửi cô
tới tương lai, tôi vẫn không hoàn toàn chắc
mình sẽ gửi cô tới tương lai nào.
Lợi cái là nó sẽ liên kết với tương lai tăm tối của Kellogg,
nếu chúng ta không ngăn hắn lúc này,
nó sẽ thành một chốn kinh tởm trong 60 năm.
Nhưng nếu thậm chí có cơ hội mong manh
việc lại được ở bên Sam,
tôi sẵn sàng đánh liều mọi thứ.
Rồi.
Cùng liều thôi.
Tôi chỉ mong nó chưa quá trễ.
Thứ này tốn mất 2 lính thủy giỏi.
Nó còn tốn nhiều hơn thế.
Một khi gửi tín hiệu tới tương lai cùng đường dẫn,
chúng ta sẽ bị khóa cứng.
Khi việc đó xảy ra anh chỉ có 90 phút để đưa
mọi người qua trước khi đường dẫn biến mất hoàn toàn.
Nhiêu đó sẽ đủ chứ?
Chỉ có một cách để biết.
Làm đi.
Đường dẫn đã khóa, bắt đầu tính giờ.
Mở cổng.
Tắt nó đi!
Cái quái gì thế, Zorin?
Tôi không biết,
tôi... sao vậy?
Chìa khóa bị rút ngắn.
Sửa nó, ngay.
Đường dẫn vẫn còn, thời gian đang trôi.
Grimes, tôi xin lỗi.
Xin lỗi?
Tôi vừa mất những người giỏi.
Những người anh sẽ nhớ trừ khi ta cho cổng hoạt động trở lại.
Marcellus đâu?
Anh ấy đã hy sinh.
Anh đùa à?
Chúng ta cần cho cổng nhanh chóng mở lại
hoặc thứ duy nhất còn sống sẽ là kẻ thù.
Vầy là tốt nhất.
Biên dịch: sfpd - HDVietNam.
Tôi đoán chúng ta sẽ ăn tối.
Lần đầu tiên khi đến dòng thời gian này,
tôi tưởng nó nằm gọn trong tầm tay mình.
Nhưng khi thật sự nghĩ về nó,
không có gì để mà chiến đấu...
ai đó để chiến đấu vì...
nó coi bộ hơi... không thõa mản.
Tôi đoán tôi kia, tôi trong tương lai,
ông ấy tìm thấy thứ gì đó hay ai đó đáng để chiến đấu vì.
Dựa trên việc sàn và tường rung lắc,
tôi đoán anh đã khởi động cỗ máy.
Đúng vậy.
Vậy... thế đấy, tôi nghĩ chúng ta xong việc rồi.
Chưa đâu.
Chúng tôi đang có chút rắc rối nhỏ với một trong các thiết bị chính.
Anh sẽ không tình cờ biết...
Cameron hay Sadler đã phá hoại nó chứ?
Tôi sẽ không lấy làm lạ đâu.
Hmm.
Anh ổn chứ?
Trong khi tôi thật sự đánh giá cao
nỗ lực của anh để cứu tôi ra khỏi sở cảnh sát,
tôi chẳng thấy gì ngoài việc bị chuyển từ nhà giam này tới nhà giam khác.
Việc này là vì sự an toàn của anh.
Ý anh là tôi, hay tôi kia?
Lúc này, việc xảy ra với anh cũng xảy ra với ông ấy.
Thời đại của chúng ta hiện đang mắc nối,
nghĩa là bất kỳ sự thay đổi nào trong lúc này
sẽ tác động đến tương lai của ta.
Sự an toàn của anh là ưu tiên hàng đầu.
Tôi thấy khá hơn rồi.
Khi tôi già đến,
chuyện gì xảy ra với tôi, tôi ấy?
Nào là vụ suy thận
cùng mọi thứ.
Anh rất rõ ràng.
Trước khi chúng tôi đi, anh đã đưa ra các giao thức nghiêm ngặt
về cách xử sự với mình.
Anh được đối xử đúng mực
với tầm quan trọng của mình.
Nhưng đó là một thang đối chiếu, phải không?
Quan trọng lúc này, của nợ lúc sau.
Không phải thế.
Hãy cứ cho là ông ấy quyết định đến đây.
Thời đại của chúng ta được kết nối nhờ cỗ máy ngoài đó.
Thế nghĩa là không có dòng thời gian mới.
Đấy là một nghịch lý.
Tôi có chút kinh nghiệm với các nghịch lý,
bà tôi đã mất hồi 2012.
Tôi không biết anh đang nói gì.
Có ai từng nói cô là một kẻ nói dối tồi chưa?
Cô vào trước.
30 phút sau tôi sẽ vào.
Cám ơn.
Cô gần như phá hỏng cuộc đời và công việc của tôi
cùng, sự hiểu biết của tôi về mọi thứ,
tôi ghét phải thừa nhận nhưng tôi sẽ không thay đổi lấy một việc.
Anh nhắc tôi nhớ thứ gì là quan trọng.
Việc là một giám hộ thật sự có ý nghĩa gì.
Có rất nhiều thứ để sửa chữa trong thời đại này, cô biết mà.
Cô có thể ở lại và rồi ta làm việc cùng nhau.
Đảm bảo tương lai của cô chưa hề xảy ra.
Đó là điều tôi đang trông đợi.
Có hoặc không có tôi,
đó chính xác là việc anh và Alec sẽ làm.
Tôi muốn giúp cô,
nhưng cũng không muốn mất cô.
Anh đã luôn ở đó vì tôi.
Tôi sẽ luôn vậy.
Tôi biết.
Được rồi.
Đừng khiến tôi hối hận là được.
Đi đi.
Anh là một người tốt.
Cậu sẵn sàng chưa?
Rồi.
Có chuyện quái gì trong đó thế?
Tôi biết cô và Carlos đang bao che cho Travis.
Tôi cần biết tại sao?
Tôi đã muốn kể cho ông.
Trước đây.
Nhưng tôi nghĩ tốt hơn là cho ông thấy.
Tôi không hiểu.
Tôi, Travis, Liber8, Kellogg và quân đội của hắn...
chúng tôi đến từ tương lai.
Tôi đang cố quay về năm 2077.
Chúng tôi đến đây để thay đổi lịch sử.
Để tạo nên một thế giới tốt đẹp hơn,
và hôm nay mọi thứ đều sẵn sàng.
Cô không đùa chứ?
Chúng tôi có thể dùng người tốt như ông.
Tôi mời cô một ly được chứ?
Khỏi, cám ơn.
Thôi đi.
Coi bộ không tốt.
Tôi biết anh đang cố làm gì.
Tôi đang cố làm gì?
Anh đang cố nói tôi thả anh ra
hoặc cho anh biết điều anh muốn.
Không.
Phải.
Sao cũng được.
Nhưng nó lớn hơn thế.
Và nó dính líu đến cô một chút.
Anh chỉ tổ phí thời gian thôi.
Trong trường hợp này, tôi nghĩ mình đang dùng thời gian còn lại đầy khôn ngoan.
Xem này:
Tại sao để một Kellogg già yếu, bệnh tật chỉ huy
khi cô có có thể một Kellogg trẻ trung, năng động?
Chắc chắn, anh ấy cần chỉ dẫn,
nhưng cùng nhau họ có thể hoàn thành việc này.
Cô ấy sẽ luôn cận kề như nữ hoàng của anh ấy
và cùng cai quản vương triều mới của họ.
Tôi thấy tình yêu trong đó.
Cô có cảm tình với tôi.
Nhưng chúng ta không bao giờ có thể ở bên nhau.
Không bao giờ.
Nếu cô chịu nghe tôi, tin tưởng tôi,
chúng ta có thể đã có gì đó.
Tôi... tôi không bao giờ có thể...
Tại sao?
Tôi đáng ghét thế sao?
Anh... là... cha tôi.
Dĩ nhiên rồi.
Cám ơn, Jason.
Vậy đây.
Đây là thật chứ?
Không nghĩ lại, không ngoảnh lại?
Jason, ông có thể đi cùng tôi.
Ông cũng có thể về nhà.
Không, nó quá nhiều.
Trễ rồi.
Tôi đã ở đây quá lâu.
Giờ đây là nhà tôi.
Tôi vẫn còn việc để làm.
Được rồi.
Nếu cô quay về được 2077,
đưa cái này cho cha tôi.
No comments yet. Be the first to leave one.