ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Tới giờ rồi, Theseus.
Đừng lên.
Ta đi.
Theseus.
2077. Thời điểm của tôi. Thành phố tôi. Gia đình tôi.
Khi lũ khủng bố sát hại hàng ngàn người vô tội,
chúng đã bị kết án tử.
Chúng có những kế hoạch khác.
Thiết bị du hành thời gian đã gửi toàn bộ về 65 năm trước.
Tôi muốn về nhà,
nhưng tôi không chắc sẽ trở về được
nếu lịch sử bị thay đổi.
Kế hoạch của chúng?
Để sửa đổi và kiểm soát hiện tại nhằm chiến thắng tương lai.
Điều chúng không dự tính, là tôi.
Translator: sfpd - HDVietNam.
- Elena can đảm hơn tôi. - Sao cô nói thế?
Cô ấy tạo dựng cuộc đời cho chính mình ở thời điểm này.
Tận tụy. Các mối quan hệ giả.
- Cô tạo nên các mối quan hệ. - Tôi biết.
Lạ quá...
- Gì thế? - Hy vọng không có gì.
- Ai đó đã dời xác của Elena! - Sao?
Sao cô biết thế?
Tương tự cách tôi biết nhịp tim anh lúc này
là 55 và huyết áp là 110 trên 80.
Đúng, phải quen là có con chip trong đầu cô.
Tia cảm biến chùm quang phổ nano.
Nó là...
Sao ai đấy muốn trộm xác?
Chỉ ai đó biết cô ấy là nhà du hành thời gian
mới làm việc này.
Bất kể là ai đã trải qua nhiều rắc rối để che đậy việc này.
Chết tiệt, tôi phải tới tòa án. Cô sẽ làm gì?
Những xác từ tương lai đang bị lấy mất sao?
Tôi mường tượng ra thêm hai vụ có thể xảy ra tiếp theo.
Xin lỗi.
Đặc vụ Cameron.
Không bao giờ hù ai trong nhà xác,
nó như là nguyên tắc đầu tiên.
- Tôi xin lỗi. - Không sao.
Cô có nghe đến Jowarski và Chen?
C... có.
Đừng lo, toàn bộ được lo hết rồi.
- Lo chuyện gì? - Công việc giấy tờ.
Chẳng phải mọi người có liên lạc sao?
Đặc vụ...
Warren ký chuyển xác đi hôm qua.
- Mấy cái xác đi rồi? - Chuyển đi.
Nhắc tôi. Đặc vụ Warren...?
Section 6?
- Carlos? - Jim.
Quanh đây khá căng thẳng.
Nhiều người vẫn sững sờ bởi bản án của Julian Randol...
nếu anh có thể gọi thời gian thụ án thêm ba tháng là bản án.
Hầu như khó để ghim tội khủng bố
lên thằng nhóc lái xe chất đầy thùng rỗng.
Nghe có vẻ anh cảm thông.
Không hẳn.
Julian Randol sẵn sàng sát hại hàng trăm người.
Hy vọng sẽ chịu tội mưu sát bất thành.
Có thể chỉ là cái cách thành phố này có bất cứ công lý nào.
Nó đã bắn tôi. Đó là thực tế.
Việc bắn cảnh sát đem đến tội nặng, dù có giết hay chỉ làm bị thương anh ta.
- Xin phép. - Tôi làm anh thất vọng, tôi biết thế.
Tôi không thể thay đổi quá khứ,
nhưng tôi ở đây để hy vọng thay đổi được tương lai.
Thật sao? Anh sẽ cố mưu mẹo tôi?
Carlos, tôi muốn thắng vụ này.
Tôi thấy cách kết thân bè phái,
đưa thành phố quay lại với nhau.
Người dân muốn Thị trưởng hành động vì lợi ích của họ,
chứ không phải của riêng mình.
Nó là về sự thật.
Tôi sẽ giành được sự kính trọng.
À, đừng kể. Cứ cho chúng tôi thấy.
Alec!
Chết tiệt!
Tôi ngăn cản chuyện gì à?
Tôi sắp sửa cách mạng hóa tin học lượng tử
với mảnh nho nhỏ từ thiên đàng mà cô cho tôi!
Ai đó đang tuyên bố là Section 6
chỉ để lấy hai thi thể Liber8 khỏi nhà xác.
Jowarski và Chen? Sao? Làm thế nào?
Xác Elena cũng bị dời đi, vậy làm ơn đi, Alec,
tôi cần cậu...
Có gì không ổn sao, Đặc vụ Cameron?
Anh muốn gì, Gardner?
Dường như mọi người trong cuộc đời cô chia sẻ quá khứ bí ẩn của cô
và sau đó biến mất một cách khó hiểu.
- Anh đang nói gì? - Bạn cô, Elena.
Tôi thấy cô và Carlos ở nghĩa trang hôm nay,
khiến tôi nghĩ...
Tôi sẽ cho người khai quật quan tài.
Cô có vấn đề với việc đó không?
Không. Là ý hay.
Thật sao?
Thật, tôi cảm giác có chuyện gì đó xảy ra,
nên tôi muốn biết anh phát hiện được gì.
Thế thôi à?
Giờ anh đề cập tới,
ai đó đóng giả Section 6 ở đây.
Phải, chẳng ai đóng giả Section 6 cả,
tôi nghĩ cô và tôi chỉ đang nói đến người khác.
- Tên khốn! - Phải.
Bất cứ ai chuyển bất hợp pháp hai thi thể Liber8
khỏi nhà xác.
Sao anh không tự làm ơn và giúp đỡ cho một cơ hội?
Giúp cô?
Anh có lẽ tìm ra thứ mình đang tìm.
Kiera, cô nghĩ đấy là khôn ngoan?
Được rồi, Cameron, trò chơi bắt đầu.
Ở yên tại chỗ!
Tôi cần truy cập tới toàn bộ đoạn băng an ninh của anh.
Lại đây!
Tôi không biết tại sao cô để Gardner giúp.
Cho con chó cục xương, nó sẽ gặm hàng giờ liền.
Tôi là VPD. Chặn mọi lối thoát!
Tránh! Tránh đường!
Tránh, tránh ra!!!
Tránh ra!!! Tránh đường!
Chết tiệt.
Thám tử Fonnegra,
anh có nhận mình là một sĩ quan cảnh sát với cậu Randol?
Với Roland Randol, có.
Khi chúng tôi đến hiện trường.
Còn Julian,
hay những người khác xuất hiện vào ngày đó,
anh có tự nhận với họ?
Tôi không nhớ.
Anh không thể nhớ điều gì đơn giản như thủ tục thông lệ?
Có khẩu súng nào chỉa vào anh không?
Ba hay bốn khẩu thì sao?
Khó mà nhớ lại mấy chi tiết vụn vặt.
Anh có mang phù hiệu, đồng phục,
bất cứ gì để gây chú ý là một sĩ quan cảnh sát?
Không.
Vậy thì lý do duy nhất để thừa nhận thân chủ tôi
chỉ hành động trong trường hợp bảo vệ mình
và gia đình vào sáng đó
chống lại những gì cậu ấy được biết đến là kẻ tấn công có vũ trang.
Điều này thật nhảm cứt!
Yên lặng.
Tôi nhắc nhở anh, Thám tử, loại ngôn từ đó
anh có thể thoải mái dùng ở ngoài
sẽ buộc anh tội bất tuân trong phiên tòa của tôi.
Phóng thích Julian Randol
Phóng thích Julian Randol
Phóng thích Julian Randol
Dừng phiên tòa!
Dẫn bị cáo ra, ngay!
Phóng thích Julian Randol
Phóng thích Julian Randol
Mày đã sát hại con gái tao trong tòa nhà đó!
Phóng thích Julian Randol
Phóng thích Julian Randol
Không!
Không!
Vụ của bên nguyên khó lắm,
và đề nghị tuyên án có tội, theo quan điểm của tôi,
là cách duy nhất.
Kết thúc luận tội.
Việc đó sao rồi?
Bất cứ lúc nào.
Phải, tôi mong cô đúng.
Nhưng vẫn cứ gọi tôi là Jim đi.
Cám ơn.
Anh Martin.
Anh muốn gì?
Thị trưởng ở túi sau của tôi sẽ là khởi đầu tốt.
Phải, tôi chẳng thể làm thế.
Tôi nghe rồi, anh đã bị mua chuộc.
Không có thật, tôi...
tôi là cố vấn.
Thích nói gì cứ nói, nhưng nhớ lấy,
Tôi có thể thiếu thốn tài chính hơn Sonya,
tôi bù đắp nhiều hơn cho tổ chức.
Khi ấy anh sẽ là một trong những mục tiêu đầu khi tôi về văn phòng.
Chắc rồi.
Che đậy sự phản bội đằng sau một tên vô lại về vấn đề tội phạm.
Làm việc cho nhiều người.
Nhưng đây là việc làm cho tôi.
Và anh sẽ muốn làm việc này cho đúng đắn.
Giữ tiền của Sonya, chơi trò của cô ta.
Nhưng mọi bước anh đi, anh phải xin ý tôi trước.
Khó khăn khi trở nên nổi tiếng.
Nhưng anh sẽ làm việc này.
Vì chúng tôi ở bất cứ đâu, Thị trưởng à.
Chúng tôi luôn có thể tìm được anh.
Anh tốt hơn nên thắng!
Tôi trông đợi ở anh.
- Điều ấy thật thú vị. - Ừ, điều gì chẳng phải trong mấy ngày này?
Chúng ta có vấn đề mới. Sonya đã ở đây.
Trong tòa án sao?
Cô ta lẩn mất nhưng tôi biết cô ta sẽ chẳng chường mặt ra đây
trừ khi nó là cực kỳ quan trọng.
Hiển nhiên cô ta cho cả đám phá phiên tòa này.
Tôi biết.
Thoạt tiên, tôi tưởng là người phản đối,
nhưng sự giận dữ nhỏ nhoi đó chỉ là màn trình diễn.
No comments yet. Be the first to leave one.