Esimesed 200 rida.
Kể từ khi ta...
Cậu là người duy nhất mà tớ từng...
Xin lỗi, nghe kỳ quá. Tớ không thường ăn nói thế này.
Không sao đâu mà.
Tớ thấy như mình đang mất kiểm soát.
Tớ nghĩ về cậu mọi lúc, Nikki à.
Kể cả khi tớ cố để quên.
Tớ thấy hình bóng cậu trong mọi bài hát tớ nghe.
Cậu là người duy nhất đối xử tốt với tớ...
khi tớ mới chuyển tới đây.
Lúc đầu, tớ nghĩ chắc cậu chỉ...
Ý tớ là, tớ nhận ra con người của cậu.
Rồi sau đó, khi Nana mất, cũng chỉ có cậu gọi điện,
kể cả khi tớ chẳng biết phải nói gì,
và hai ta cứ thế ngồi đó.
Nên tớ luôn tự nhủ, "Đừng nói cho cậu ấy...
Cậu ấy thật tốt mà.
Và cậu ấy sẽ... mày sẽ mất cậu ấy."
Nhưng có lẽ cậu nên biết...
Rằng dù có thế nào, tớ cũng sẽ luôn chọn cậu.
- Tuyệt quá. - Không, không. Dừng lại.
- Nghe sến súa quá.. - Trời, tao biết ngay mà.
- Quá lố rồi. - Xin lỗi nhé.
Tao tưởng thế là ngọt ngào.
- Gớm bỏ cha đi ấy. - Đáng lẽ tao nên...
- Được rồi, lần này tao muốn mày... - Không, tao...
Tao không làm lại đâu nhé.
- Ngượng chết đi được. - Rồi, rồi.
Ừ, kiểu gì cũng làm... Nó làm tao thấy ớn.
Hiểu chứ? Nikki chắc nôn mửa mất.
Mày bảo tao nói lời ruột gan mà.
Mày có biết nãy tao yếu lòng lắm không hả?
Tao đánh giá thấp mày rồi.
- Sao không mua cho cổ thứ gì đó đẹp? - Không, không được.
- Để tớ thử. - Thôi, đừng mua gì cả.
Cu à, mày phải bớt...
tỏ ra ủy mị với Nikki đi, được chứ?
Cổ không thích kiểu đó đâu. Không hề.
Một bó hoa, với loại kẹo mà cổ bảo cổ thích thì sao?
Được rồi.
Cảm ơn nhé.
Sao?
Cảm ơn nhiều lắm.
Đang đuổi khéo tớ đấy à?
- Nếu cậu muốn đi, xin mời. - Được thôi.
Tớ xin lỗi. Xin lỗi vì đã bắt cậu ngồi nghe.
Có sao đâu mà. Không sao.
- Không, chỉ là... - Nghỉ giữa giờ vui đó chứ.
- Cứ như thể... - Đừng nghĩ quá.
Trời ạ, nãy xấu hổ khiếp.
Mình đi được chưa?
Ừ, ơn giời là tao đã làm. Vừa nãy tệ kinh khủng.
Cảm ơn nhé.
Mày đã bao giờ... kiểu, thực sự tán tỉnh Nikki chưa?
Tạo không khí lãng mạn vào.
- Lãng mạn à? - Trêu ghẹo cổ tí.
- Kiếm chuyện trêu chơi xíu thôi. - Xấu tính thế á?
Xấu tính kiểu đáng yêu, ừ, nhưng nhớ khều vụ Nikki Quái Chiêu nhé.
Mày muốn tao gọi cổ là Nikki Quái Chiêu.
Mày biết thừa cổ ghét tên đó mà.
Thì mình cứ kiểu, "Nhớ hồi cậu bị bắt nạt không?
Ai cũng gọi cậu là Nikki Quái Chiêu ấy?"
Cổ sẽ kiểu, "Trời đất ơi.
"Ôi, đừng mà Bear. Chuyện đó từ lâu lắm rồi.
Đừng mà. Xin cậu đấy."
Kiểu gì cũng làm cổ choáng ngợp.
Tóm lại cứ bảo cổ,
"Nikki này, khi nào mình đi uống với nhau đi".
Ừ, tao đi uống nhiều rồi mà.
Cổ lúc nào cũng rủ mày đi cùng.
- Phải, đúng rồi. - Tao đã bảo tụi mày nghỉ Đêm Giải Đố một tuần rồi mà.
Không được tỏ tình ở Đêm Giải Đố, Bear.
Không được. Tao không cho phép đâu nhé.
Đây là lúc thích hợp để ngỏ lời mà.
Tao thích Đêm Giải Đố.
Nó là tất cả với tao.
Sáng thứ Tư nào thức dậy, nghĩ về Đêm Giải Đố, tao cũng tràn trề hưng phấn.
Trời, nãy trông tao cứ ngu ngu sao ấy.
Mày không thể biến đêm tụ tập đấu trí hàng tuần của ta thành cái chỗ...
để mày tỏ tình muộn 7 năm đâu, Bear.
Thế khi nào mới đến lúc?
Lúc nào khác chả được.
Mày có thừa thời gian mà.
Nếu cổ quan trọng với mày tới vậy,
và tao biết là có, thì đợi đi.
Hãy lựa đúng thời điểm.
Được rồi.
Được rồi, tao sẽ chờ.
- Tao sẽ làm cho đúng. - Giờ nói theo tao nào.
Mày có thừa thời gian mà.
Ôi không.
Sandy?
Sandy?
Ôi không.
Sandy ơi?
Không.
Không, không, không, không.
Ôi, không. Đừng mà!
Chết rồi.
Sao mày lấy được thứ này?
Trời ơi.
Sao nó không thể...
Chỉ cần...
ÁM ẢNH
- Ơi. - Cậu may thật đấy
Hôm nay bận tối mũi.
Tớ cần ngày nghỉ đúng nghĩa mà.
À, ừ. Chắc chắn rồi.
Cậu chăm chỉ lắm mà.
Cậu biết rồi đó.
À, tối nay mấy giờ cậu đến thế?
Tớ muốn giữ chỗ sớm.
À, tớ...
Tớ không nghĩ tối nay tớ đến được.
Ôi, thôi mà, Bear.
Tối nay tớ muốn gặp cậu.
Bọn này cần trí óc của cậu.
Tuần này ta phải đánh bại đội Rag Tags đấy.
À, ừ, ý tớ là...
Tớ...
Tớ không... Chắc tối nay không được rồi.
Tớ đang bận vài chuyện thôi.
Tớ đang định nói cậu nghe điều này.
Gì thế?
Tớ có nên... kiểu... kể cậu nghe ngay bây giờ không?
Có chứ.
Sao nào?
Hai tuần nữa tớ thôi việc rồi.
Thật sao?
Vì sao thế?
Tớ không biết nữa.
Ừ đó, chúng ta sắp hết thời gian rồi, Bear, nên là...
có khi cậu sẽ muốn dẹp chuyện riêng sang một bên đó.
Cậu nói đúng.
- Tối nay mình xõa thôi. - Tiên sư!
Con mẹ nó chứ!
Cậu ổn không đó?
Không sao, tớ làm rơi dây chuyền thạch anh xuống cống thôi.
Ôi trời.
Tiếc quá.
Sao cô ta lại nói thế nhỉ?
Này, chúng tôi sắp đóng cửa rồi,
cần mua gì thì cứ bảo tôi nhé.
À, vâng.
- Cảm ơn. - Đúng rồi. Đấy, bảo mà.
Ryan cũng nói vậy, chứ không phải mình tôi.
À, tất nhiên cũng đâu phải mỗi cô.
- Tôi biết. - Xin lỗi, chị ơi.
Tôi hỏi chút.
Chị có bán dây chuyền thạch anh không?
Có. Đây, để tôi cho xem.
Đâu ra, nói thật nhé, tôi đã bảo vậy từ trước rồi.
Kiểu, làm sao? Nó còn đang nói cái gì nữa đây?
Ôi, Chúa ơi, điên quá thể.
- Sao cơ? - Không.
Đợi tí nhé.
Đây là toàn bộ hàng chúng tôi có.
Mỗi mặt đá mang trong mình
một năng lượng riêng biệt, kiểu vậy.
Thạch anh tím đem lại sự điềm tĩnh và thông suốt,
còn thạch anh hồng thì thu hút tình yêu các kiểu.
Thế có cái nào đem lại năng lượng tốt không,
kiểu cảm giác vui vẻ ấy?
Có thạch anh vàng đây.
Về cơ bản thì nó là ánh nắng cô đọng trong đá.
Được rồi, cảm ơn nhé.
Ừ, cần gì cứ bảo tôi.
Ánh nắng cô đọng trong đá.
À không, vì giờ ăn trưa hôm qua,
Becca hành xử như thể một đứa... Phải.
Nikki không thích thế đâu.
Không, ý tôi là như thế.
Rồi cô ả còn lôi theo cả Ryan tới nữa?
Tôi kiểu, "cô làm cái quái gì vậy?".
LIỄU ƯỚC NGUYỆN
LÀM BẠN BÈ KINH NGẠC
Thật luôn mà?
Cô biết là anh ta chẳng dễ ưa gì.
Phiền muốn chết.
Ừ.
Thật sự, tôi đã nói như vậy rồi...
LIỄU ƯỚC NGUYỆN
ĐỐT Ở GIỮA RỒI BẺ LÀM ĐÔI
Sao, không thích thạch anh à?
Tôi thích cái này.
Chà, từ khi chúng tôi đem bày bán, món đó chạy lắm.
Cậu biết đó, ai chả muốn có một điều ước.
À, cái này không phải mua cho tôi, nên...
Được rồi, vậy đừng quay lại đây phàn nàn nhé.
Mọi người hay phàn nàn về nó lắm sao?
Thì chúng kiểu như đồ sưu tầm ấy,
nên có người mua về vứt xó, cũng có người lấy ra dùng,
rồi cậu biết đó, quay lại đây và phàn nàn.
Vì đó là trò lừa đảo, hay là...?
Này, chúng tôi không phải phường lừa đảo nhé.
Không, không phải. Ý tôi không phải là chị lừa đảo,
mà tại sao họ lại phàn nàn?
- Họ tức vì nó không linh nghiệm sao? - Ừ, đại loại thế.
Hoặc nó thực sự linh nghiệm và hủy hoại cuộc đời họ luôn?
Hoặc họ chết, hay là mong mình được chết.
No comments yet. Be the first to leave one.